Đại Hạnh Từ Bi: Đồng Nai, Chùa Diệu Pháp – mái ấm nuôi dưỡng trẻ mồ côi, người bất hạnh

Sư cô Huệ Đức và hai cử nhân vừa tốt nghiệp Đại học Y Dược Huế là Hồ Thị Hiền và Hà Thị Hạnh. Ảnh: Thi Ngoan.

Sư cô Huệ Đức cùng hai cử nhân vừa tốt nghiệp Đại học Y Dược Huế là Hồ Thị Hiền (mặc đồ màu xanh) và Hà Thị Hạnh được bà cưu mang từ khi còn nhỏ. Ảnh: Thi Ngoan

127 mảnh đời côi cút trong ngôi chùa hẻo lánh

Bị bỏ rơi trước cửa chùa từ lúc còn đỏ hỏn, được các ni sư nhặt về nuôi rồi đặt tên là Hươu và Nai, hai cậu bé sinh đôi hễ thấy có bóng người đến thăm lại háo hức đến níu tay, ôm cổ, tíu tít hỏi chuyện rồi phá lên cười khúc khích.
> 103 cụ già trong ngôi chùa nhỏ/ Cựu giám đốc cưu mang gần 100 người vô gia cư

“Đặt tên xấu xấu cho dễ nuôi. Hai đứa ngoan lắm, tội nghiệp, mới sinh đã bị mẹ bỏ ở cửa chùa. Mấy sư thấy vậy thương nên mang về nuôi”, Sư cô Huệ Đức, Trụ trì chùa Diệu Pháp (Huyện Long Thành, Đồng Nai) giải thích về hai cái tên “lạ” mà các ni sư đã đặt cho mấy đứa trẻ.

Hươu và Nai là hai trong số 127 mảnh đời đáng thương đang trú ngụ tại ngôi chùa vùng quê nghèo hẻo lánh này. Đến sống tại đây, mỗi số phận là một cảnh ngộ khác nhau, có người bị bệnh tâm thần sống lang thang, có người bị bại liệt bẩm sinh, khuyết tật, mồ côi hoặc hoàn cảnh túng quẫn… Họ được các tăng ni Phật tử đem về nuôi dưỡng, chăm sóc và tạo điều kiện cho đi học, tìm việc làm rồi lấy chồng, lấy vợ.

Cặp song sinh Hươu và Nai đang được các ni sư cưu mang tại Nhà mồ côi, chùa Diệu Pháp. Ảnh: Thi Ngoan

Tọa lạc tại ấp Tân Cang, xã Phước Tân, Long Thành, Đồng Nai, chùa Diệu Pháp nằm lọt thỏm giữa khu rừng bạt ngàn. Sư cô Huệ Đức, trụ trì chùa đồng thời là người trực tiếp chăm sóc những mảnh đời bất hạnh ở đây cho biết, cô về tiếp quản chùa từ năm 1983. Gần 30 năm về trước, đất này chỉ là một vùng đồi núi hoang vu hẻo lánh, cây cối um tùm, đất đai khô cằn.

Vẫn nhớ như in cái lần đầu tiên sau 2 tháng về tiếp quản chùa, lúc đi làm vườn, sư cô nhìn thấy có một em bé sơ sinh còn bọc nguyên tã được đặt ở trước cửa chùa. Ban đầu các sư ngạc nhiên, nhưng sau đó hiểu được tình cảnh nên mọi người vội bồng em bé này vào chùa thay đồ, tắm rửa rồi cho uống sữa.

Và đến nay, dưới bàn tay chăm sóc của các sư mẫu, cô bé bị bỏ rơi ngày nào giờ đã trưởng thành và có gia đình riêng, lâu lâu chị lại về thăm chùa để giúp các sư phụ chăm lo cho đàn em cùng cảnh ngộ.

Một buổi sáng khác, như thường lệ hàng ngày các ni sư thức dậy lúc 3h sáng để tụng kinh niệm Phật thì nghe tiếng chó sủa dữ dội. “Hồi đó chưa có điện nên các sư đốt đuốc ra xem thì thấy có em bé chắc mới sanh được vài ngày còn quấn tã đang khóc. Thế là mọi người vội ẵm vào nhà”, cô Huệ Đức kể.

Rồi cậu bé ấy được gọi luôn cái tên cúng cơm là “Chó”, vì theo lý giải của sư cô đặt tên xấu cho dễ nuôi và cũng là để kỷ niệm lần ấy nhờ có tiếng chó sủa mà các sư mới phát hiện ra cháu bé.

Rồi cứ như thế đã gần 30 năm trôi qua, danh sách những “Lượm, Hươu, Nai, Chó, Trâu…” lần lượt nối tiếp nhau ra đời. Mỗi cái tên như thế đều gắn với một kỷ niệm hoàn cảnh mà các em được nhận vào chùa này.

Những cụ già đang nương thân nơi cửa từ bi. Ảnh: Thi Ngoan

Cuộc sống người xuất gia tu trì vốn khó khăn, nay lại cưu mang thêm những sinh linh bé nhỏ khiến cuộc sống của các sư cô chùa Diệu Pháp đã thiếu thốn càng khốn đốn hơn. “Mình đi tu ăn chay đã đành, các em nhỏ ăn như mình sẽ không đủ chất dinh dưỡng. Nghĩ thế nên nên phải tính toán làm sao xoay sở để bữa cơm của bọn trẻ phải có thịt cá đầy đủ”, sư cô Trụ trì trăn trở.

Và thế là để có tiền nuôi nấng bọn trẻ, 6 Ni Sư phải tăng cường ngày đêm lao động vất vả hơn gấp nhiều lần. Mảnh đất rộng 3 ha của chùa được tận dụng trồng lúa, cao su, rau củ… để tự cung tự cấp về lương thực. Bên cạnh đó, các cô còn nhận may tu phục để bán lấy tiền mua thịt, cá cho các con ăn.

“Nhân bất học bất tri lý”, tâm niệm như thế nên các sư cô chùa Diệu Pháp còn tạo mọi điều kiện khuyến khích các con đi học và theo đuổi con đường tri thức đến cùng. Cô Huệ Đức cho biết, bắt đầu lên 4 tuổi, các em nhỏ được đi học mẫu giáo rồi cứ thế lên tiểu học, trung học, đại học.  “Sức học của các em đến đâu thì mình cố gắng lo đến đó”, cô bảo.

Bản thân các em sống ở chùa cũng ý thức được hoàn cảnh của mình khó khăn và chỉ có con đường học để tiến thân nên chúng cũng ngoan ngoãn và chăm chỉ học hành. Ngoài những buổi lên lớp thì các em ở nhà phụ việc ở chùa hoặc ra rẫy cạo mủ cao su, làm cỏ, hái rau…

Cảm kích trước tấm lòng của các Sư Cô cưu mang những mảnh đời khốn khó nên nhiều người hảo tâm ở khắp nơi cũng đến thăm, giúp đỡ, cho tiền, quà, quần áo…để chung tay với chùa tiếp tục chăm lo cho những con người bất hạnh. Và hiện nay chùa Diệu Pháp đã được chính quyền VC tỉnh Đồng Nai công nhận và cấp phép hoạt động dưới sự quản lý của Sở Lao động, Thương binh và Xã hội tỉnh.

Dưới bàn tay yêu thương của các chư Ni, Phật tử, đến nay sau gần 30 năm, từ “chiếu nôi” chùa Diệu Pháp này, hơn 500 mảnh đời bất hạnh nên người và có cuộc sống ổn định. Trong số đó, 48 anh chị tốt nghiệp đại học và đi làm, một anh đang học tiến sĩ ở Nhật và một chị vừa tốt nghiệp thạc sĩ ngoại ngữ, 46 sinh viên đang theo học các trường đại học, cao đẳng, trung cấp ở khắp mọi miền tổ quốc. Thỉnh thoảng vào những ngày cuối tuần hoặc lễ tết, họ lại về thăm chùa và tiếp tục giúp đỡ các ni sư cưu mang những mảnh đời đồng cảnh ngộ.

An lòng khi nhìn những “hạt giống” mình trồng bây giờ đã bắt đầu sinh hoa kết trái, Sư cô Huệ Đức cười bảo: “Nhớ hồi đầu các cô thấy khó khăn lắm, sợ không làm được vì mình đi tu chỉ quen tụng kinh niệm Phật chứ đâu biết công việc chăm sóc trẻ. Nhưng trông thấy hoàn cảnh các cháu đã bị bỏ rơi rồi giờ mà mình không giang tay đón nhận và giáo dục thì các cháu sẽ bơ vơ. Mình cho các cháu ăn học để khi ra ngoài xã hội, chúng sẽ không bị vấp ngã như bố mẹ nữa…”.

Địa chỉ Chùa Diệu Pháp: ấp Tân Cang, xã Phước Tân, huyện Long Thành, Đồng Nai. Hòm thư 11, Bưu điện Hố Nai 3 – TRảng Bom – Đồng Nai. Điện thoại: 0613.967.944, 0909.667.300

Thi Ngoan

http://vnexpress.net/gl/doi-song/2011/07/127-manh-doi-coi-cut-trong-ngoi-chua-heo-lanh/

 _oOo_

1/15/2012

Đồng Nai: Chùa Diệu Pháp – mái ấm nuôi dưỡng trẻ mồ côi, người bất hạnh

“Mô phật, chào chú đi các con!”. “Mô phật, chào chú ạ!”. “Được rồi, các con vào nhà đi!”. Lũ trẻ tản ra nhanh chóng. Sư cô trụ trì đưa tôi vào phòng khách. Tại đây, tôi được nghe những câu chuyện về hoàn cảnh của hàng trăm mảnh đời bất hạnh đang nương tựa nơi mái ấm tình thương chùa Diệu Pháp.

Như là tiền định

Trước năm 1980, chùa Diệu Pháp nhỏ bé nằm trên một diện tích đất đồi rộng mênh mông bên con đường nhỏ thuộc ấp Tân Cang, xã Phước Tân, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai (nay thuộc thành phố Biên Hòa, Đồng Nai). Nơi đây vốn chỉ đơn thuần là ngôi chùa của làng. Do điều kiện kinh tế khó khăn, địa điểm hoang vu, xơ xác nên chùa ít được quan tâm. Mấy đời sư trụ trì đều không ở nổi đã sớm bỏ đi. Thế rồi đầu năm 1982, có một ni sư tên tục là Hồ Thị Duyên Nhi, pháp danh Huệ Đức, quê tận Nam Giao (Thừa Thiên-Huế) phiêu dạt về đây. Nhà sư ở lại chùa Diệu Pháp, ngày ngày nhang khói niệm phật tụng kinh, dọn dẹp chung quanh sạch sẽ. Từ đó, vào mùng một, hôm rằm người dân trong làng rủ nhau tới lễ chùa ngày càng đông đúc. Tiếng lành đồn xa, nhà sư Huệ Đức được cả làng quý mến. Và, có lẽ cũng chính bởi tiếng lành ấy đã mang đến cho sư cô bao nhọc nhằn, cơ cực nhưng chan chứa yêu thương…

Một buổi sớm cách đây 27 năm, khi tiếng chuông chùa vừa điểm, sư cô trụ trì Huệ Đức nghe tiếng khóc của trẻ sơ sinh. Chạy ra tới cổng chùa, sư cô nhìn thấy một đùm khăn giãy giụa, tiếng khóc yếu ớt, lịm dần. Linh tính mách bảo, một đứa trẻ bị bỏ rơi, lập tức nhà sư bế sinh linh bé nhỏ ấy vào chùa chăm sóc. Những ngày đầu tập “làm mẹ” thật vất vả, khó khăn nhưng bằng tình thương vô lượng, ngày ngày nhà sư nấu cháo, lấy nước hồ cho đứa bé ăn. Cũng từ đây, đánh dấu sự ra đời của mái ấm tình thương chùa Diệu Pháp suốt gần 3 chục năm qua, bởi sau đó, những đứa trẻ bất hạnh, tật nguyền được “gửi” trước cửa tự ngày một đông hơn, tới nay cả thảy gần 200 cháu.

Trò chuyện với tôi, sư cô Huệ Đức cười hiền hậu: “Mọi sự đều do chữ duyên mà thành. Cha mẹ đặt tên tôi là Duyên Nhi nên tôi phải gần gũi, chăm sóc những đứa trẻ là chuyện đương nhiên. Duyên sinh, duyên khởi mà“. Không chỉ cưu mang những cô nhi, trẻ em bệnh tật mà cả người già neo đơn không nơi nương tựa cũng được nhà chùa rộng lòng phụng dưỡng. Mấy chục năm qua, chùa Diệu Pháp đã trở thành “đại gia đình” của bao thế hệ trẻ, già bất hạnh.

Nhiều em ở mái ấm tình thương chùa Diệu Pháp đã học hành thành đạt.

Mỗi cái tên một cảnh đời

Dẫn chúng tôi đi thăm những căn phòng từ thiện xã hội, sư cô Huệ Đức giới thiệu: “Nhà chùa căn cứ vào độ tuổi và bệnh tật để sắp xếp chỗ ở cho phù hợp. Các cháu nam, nữ trên 10 tuổi, người già, người khuyết tật, trẻ sơ sinh… được bố trí ở riêng“. Theo sự chỉ dẫn của nhà sư chúng tôi tới khu dành cho những đứa trẻ dưới 5 tuổi. Tự nhiên tôi có cảm giác như vào khoa nhi của một bệnh viện. Ngoại trừ những đứa trẻ khoẻ mạnh nô đùa, chạy nhảy, mấy cháu nhỏ bệnh tật, ốm đau nằm trên giường, tội nghiệp. “Tù và, cao su, lượm 2… về chỗ đi nào”! – Tiếng một chị phụ nữ tuổi chừng 40 đang làm công quả chăm sóc lũ trẻ nhẹ nhàng nhắc nhở. Thấy tôi có vẻ tò mò về những cái tên nghe rất lạ, ni sư Huệ Đức giải thích: “Ở đây trẻ nhỏ rất nhiều, mỗi đứa có một hoàn cảnh nhập gia khác nhau, nhưng đều chung họ, đệm Hồ Đức Diệu (những chữ trong họ, tên của sư cô trụ trì và tên ngôi chùa chở che các cháu-tác giả), nên để ghi nhớ và không nhầm lẫn, chúng tôi đặt tên các cháu theo đặc điểm riêng”. Chỉ vào mấy đứa trẻ đang tíu tít nô đùa, sư cô nói tiếp: “Đứa áo vàng là Hồ Đức Diệu Thương, tên thường gọi là Cao su, bởi nhà chùa nhặt được cháu trong vườn cao su khi chỉ còn mong manh hơi thở. Đứa ngồi trong xe đẩy là Hồ Đức Diệu Tâm, tên thường gọi là Chó. Ba năm trước trong lúc một ni cô đang dọn dẹp sân chùa thì thấy con chó đốm tha về bọc vải, nó thả ngay dưới chân tượng Phật rồi sủa vang. Bởi vậy, thằng bé còn có tên là Chó. Đứa áo chấm hồng là Hồ Đức Diệu Tường, tên thường gọi là Tù và vì hay hờn, hay khóc, có đêm nó khóc lặng người, tím ngắt. Còn cháu mặc quần áo trắng nằm trên giường kia là Hồ Đức Diệu Hoa, tên thường gọi là Trâu. Năm ngoái mới mồng 2 Tết, nó đã bị vứt bỏ ngay trước cổng chùa. Nghĩ cũng tội, con bé cỡ gần tháng tuổi, mắc bệnh não úng thuỷ bẩm sinh, nhà chùa đã nuôi hơn một năm mà cứ quắt queo, chỉ cái đầu là to và ngày càng nhũn. Mô phật, chẳng biết nó còn được hưởng dương bao lâu nữa!”…

Cúi xuống bế bé Trâu đang nằm trên giường mắt nhìn vô định, vẻ mặt nhà sư lộ nét đau thương, hai hàng nước mắt từ từ lăn trên gò má. Nhìn cảnh tượng ấy tôi thấy lòng quặn thắt, chiếc máy ảnh trên tay cứ run run, nhòa nhạt. Càng thương cảm những số phận hẩm hiu tôi càng thấu hiểu nỗi vất vả và tấm lòng từ bi, nhân ái của các chư ni chùa Diệu Pháp. Trong khi không ít ông bố, bà mẹ nhẫn tâm vứt bỏ con ruột của mình thì những nhà sư nơi đây đã dang rộng vòng tay ngày đêm nâng giấc chúng. Thật đáng khâm phục biết bao!

Bước tới dãy nhà phía trong, ngay trước cửa phòng người già, tàn tật, một phụ nữ ốm nhom, tiều tụy đang ngồi xúc cơm ăn mà thân hình cứ lắc lư, chao đảo. Những hạt cơm rơi vãi theo nhịp giật liên hồi của cánh tay. Sư cô Huệ Đức lắc đầu ái ngại: “A di đà Phật! Mười mấy năm trước, khi mới gửi vào chùa bà Đào Thị Yến (tên người phụ nữ) còn trẻ đẹp lắm! Nghe nói bà ấy làm thư ký cho ông chồng là luật sư nhưng bị phụ tình, bội bạc dẫn tới suy sụp tinh thần, nảy sinh bệnh tật. Nhà chồng hắt hủi rồi gửi vào đây. Mấy năm nay bệnh của bà ấy thêm nặng, co giật suốt ngày nên chúng tôi gọi là bà Múa”.

Tôi nhìn vào trong phòng, hơn chục người già cả đang ngồi lặng lẽ. Dường như nỗi đau đã làm ngộ ra câu nói của nhà Phật “sắc sắc, không không”.

Ni sư Huệ Đức chăm sóc bé Trâu bị bệnh não úng thủy.

Niềm hạnh phúc

Trở lại góc trưng bày trong phòng khách nhà chùa tôi chăm chú xem những bức hình lưu niệm của các em đã từng được nuôi dưỡng tại đây. Trong số đó có nhiều em đã trở thành cử nhân, dược sĩ. Sư cô trụ trì cho biết: “Hiện tại nhà chùa có 102 cháu đang được học tập ở các trường tiểu học, trung học; 41 cháu đang học cao đẳng, đại học ở Đồng Nai, thành phố Hồ Chí Minh và Huế. Ngoài ra, còn 7 cháu đã đi xây gia đình riêng. Sự trưởng thành của lũ trẻ là niềm hạnh phúc lớn lao nhất đối với nhà chùa“. Tìm hiểu thêm tôi được biết, vào dịp Tết, ngày hè các em đã trưởng thành đều dành thời gian về thăm “ngôi nhà chung”, tặng quà, cho tiền những đứa nhỏ đồng cảnh ngộ gọi là góp chút công san sẻ khó khăn cùng mẹ Huệ Đức. Em Hồ Đức Diệu Hiền, đứa bé đầu tiên sư cô Huệ Đức nhặt được trước cổng chùa năm 1983 nay đã có chồng con, tâm sự: “Dù đã lớn, đã rời xa mái ấm tình thương để tự lập thân kiếm sống nhưng chúng em vẫn cung kính khắc ghi công lao nuôi dạy của mẹ Huệ Đức và luôn có trách nhiệm đùm bọc thế hệ sau bởi tất cả chúng em đều là người một nhà anh ạ”. Đây quả thực là một thành công lớn của các sư Ni chùa Diệu Pháp! Bao tâm huyết, lòng nhiệt tình và nỗi cực nhọc của sư cô trụ trì đang ngày càng hữu ích. “Dẫu còn muôn vàn khó khăn về vật chất, chi phí ăn uống, học hành cho các cháu nhưng nhà chùa vẫn rất vui, thường xuyên dìu dắt, động viên các cháu thành vượt qua mặc cảm phấn đấu vươn lên để xã hội ngày càng tốt đẹp“. -Sư cô Huệ Đức khẳng định như thế!

Theo Hoàng Đình Thành – SK&ĐS

http://chuaphuclam.com/index.php?/xa-hoi/ng-nai-chua-diu-phap-mai-m-nuoi-dng-tr-m-coi-ngi-bt-hnh.html

_oOo_

Giây phút xúc động khi đến thăm các em nhỏ bị bệnh não úng thủy, bại não, Down

***

***

http://www.thiennguyen.org/nha-tinh-thuong-chua-dieu-phap-dong-nai/

*_oOo_

Hình ảnh :

 
***
 
***
 
***
 
***

[img]http://cC7.upanh.com/26.47.33251886.Nur0/img0393a.jpg[img]

 
***
 
***

Bác sỹ đang châm cứu

 
***
 
***
 
 

http://www.nguoitoicuumang.com/index.php?option=com_kunena&Itemid=9&func=view&catid=18&id=31614***

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s