** Tập Thơ Hồn Việt _ G/s Ðằng Phương **

Rợ Tàu ghi nhớ ai ơi!
Làm con nước Việt muôn đời chớ quên.
Non sông muốn được lâu bền,
Tận trung báo quốc, không sờn quyết tâm.
Đất trời thấu tỏ tấm lòng,
Xin vì non nước gắng công báo đền.

***

Đả đảo Trung Quốc xâm lược Việt Nam!

Đả đảo ĐCSVN bán nước!

Toàn dân quyết tâm lật đổ ĐCSVN phản quốc, bảo vệ biên cương phía Bắc!

Ải Nam Quan, thác Bản Giốc, Hoàng Sa & Trường Sa là của Việt Nam.

***

***

**********************************************************

 

Ðằng Phương

 

Cố Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy

(B. 11/2/1924   –     D. 7/28/1990)

(Ph.D.  from the University of Paris, France)

Giáo Sư  Đại Học Quốc Gia Hành Chánh Việt Nam, VNCH

__oOo__

 

File:Butchart-gardens-002.jpg

*

 Tập Thơ Hồn Việt

***

Thay lời tựa

Hỡi người bạn giở tập thơ Hồn Việt
Ðọc giải buồn hay để biết Ðằng Phương!
Ðây những lời giới thiệu kém văn chương,
Chỉ lấy sự chân thành làm giá trị.

Tôi chẳng phải là một nhà thi sĩ
Lấy văn thơ làm Lẽ Sống trên đời,
Ðem ngọc châu trau chuốt mãi nên lời
Ðể trang diểm nàng Ly Tao diễm lệ.

Tôi chẳng phải là một nhà thi sĩ
Thả linh hồn hòa nhịp với thiên nhiên,
Dùng lời thơ ghi vẻ đẹp u huyền
Luôn biến chuyển của núi sông hùng vĩ.

Tôi chẳng phải là một nhà thi sĩ
Mở rộng lòng đón gió lạ nghìn phương,
Và dặt dìu buông những tiếng du dương
Khi xúc cảm trong tim vừa gợn nhẹ.

Tôi chẳng phải là một nhà thi sĩ
Có thiên tài xuất khẩu tự thành văn,
Mượn duyên thơ làm đượm mối tình thân
Khi họp mặt với bạn bè, lân lý.

Tôi chẳng phải là một nhà thi sĩ
Dùng thì giờ để thét gió, gào mây,
Tiếc mảnh tình tan vỡ, khóc hơi may,
Thơ chan chứa tuôn thành muôn suối lệ.

Tôi chẳng phải là một nhà thi sĩ
Cảm ánh nhung một cặp mắt siêu trần,
Hay nụ cười nghiêng nước một giai nhân,
Xe chỉ ngọc dệt nên vần tuyệt mỹ.

Tôi chẳng phải là một nhà thi sĩ
Luôn mơ màng kiếp sống ở Bồng Lai,
Nắn tơ lòng ca tụng động Thiên Thai
Khen điệu múa Nghê Thường trong bóng nguyệt.

Tôi chỉ là một người dân nước Việt
Cảm nỗi lòng của kẻ mất quê hương,
Nỗi nhục nhằn, nỗi khổ cực đau thương
Của nòi giống nghẹt trong cùm lệ thuộc.
Lúc dường sống mịt mù chưa thấy được,
Tôi mượn thơ để tỏ nỗi căm hỡn,
Nỗi u buồn chán nản kẻ cô đơn
Khôn phụng sự giang sơn như ý nguyện.

Nhớ người bạn lạc loài nơi chiến tuyến
Và nhìn gương tranh đấu của tiền nhân,
Tôi thấy mình vô dụng, lấy thơ văn
Ghi nỗi tủi một cuộc đời trống rỗng.
Rồi đến lúc được dưa vào nẻo Sống,
Ðược chen vai cùng những bạn đồng tâm,
(Những người dân muốn quét bóng u trầm
Suốt thế kỷ nặng đè trang quốc sử)

Tôi đánh bạo lấy vần thơ bỡ ngỡ
Ðể diễn trình quan niệm đấu tranh chung,
Ðể phô bày những nguyện ước chờ mong,
Những triển vọng về tương lai giống Việt,
Ðể ca ngợi những anh hùng hào kiệt
Ðã đem bầu nhiệt huyết hiến giang san,
Ðể lau gương xưa tráng lệ huy hoàng
Lấy ánh sáng soi đoạn đường sắp tớị

Tô mượn thơ để gây lòng phấn khởi
Cho chính mình trong những lúc gian lao,
Trong những khi thất bại, những khi nào
Chân yếu đuối muốn rời đường chiến đấụ
Tôi mượn thơ để mà che sắc máu,
Ðể giải sầu cho những bạn tâm giao
Tự bao năm vì lý tưởng thanh cao
Sống nheo nhóc ở bên lề xã hộị

Tâ.p Hồn Việt của Ðằng Phương, bạn hỡi!
Chẳng phải là một tác phẩm văn chương,
Ý tân kỳ, âm vận thực du dương,
Lời điêu luyện, ý dồi dào, gợi cảm,

Tập Hồn Việt với những vần cứng rắn,
Với những lời quê kệch, kém văn hoa,
Với những hình khêu gợi chí tranh đua,
Chỉ là một tiếng reo bầu máu Việt,
Một giọt nước trong dòng đời mãnh liệt
Giống Tiên Rồng dũng mãnh và hiên ngang
Chứa trong lòng một quá khứ mênh mang,
Nó phản chiếu một tâm hồn người Việt.
Thiếu vẻ đẹp huy hoàng và trác tuyệt
Của ngọc châu, nó chỉ có chân tình,
Tấm chân tình dâng đất nước anh linh
Và tặng bạn, người công dân nước Việt.

***

Anh Hùng Vô Danh

(Tặng những chiến sĩ vô danh tranh đấu cho tổ quốc)

Họ là những anh hùng không tên tuổi
Sống âm thầm trong bóng tối mông mênh
Không bao giờ được hưởng ánh quang vinh,
Nhưng can đảm và tận tình giúp nước.

Họ là kẻ tự nghìn muôn thuở trước
Đã phá rừng, xẻ núi, lấp đồng sâu
Và làm cho những đất cát hoang vu
Biến thành một giải san hà gấm vóc.

Họ là kẻ không nài đường hiểm hóc,
Không ngại xa, hăng hái vượt trùng sơn
Để âm thầm chuẩn bị giữa cô đơn
Cuộc Nam Tiến mở giang sơn lớn rộng

Họ là kẻ khi quê hương chuyển động
Dưới gót giày của những kẻ xâm lăng,
Đã xông vào khói lửa, quyết liều thân
Để bảo vệ Tự Do cho Tổ Quốc,
Trong chiến đấu, không nài muôn khó nhọc,
Cười hiểm nguy, bất chấp nỗi gian nan,
Người thất cơ đành thịt nát xương tan
Những kẻ sống lòng son không biến chuyển.

Và đến lúc nước nhà vui thoát hiểm,
Quyết khước từ lợi lộc với vinh hoa,
Họ buông gươm quay lại chốn quê nhà
Để sống lại cuộc đời trong bóng tối.

Họ là kẻ anh hùng không tên tuổi
Trong loạn ly như giữa lúc thanh bình
Bền một lòng dũng cảm, chí hy sinh
Dâng đất nước cả cuộc đời trong sạch.
 

Tuy công nghiệp không ghi trong sử sách,
Tuy bảng vàng bia đá chẳng đề tên,
Tuy mồ hoang xiêu lạc dưới trời quên
Không ai đến khấn nguyền dâng lễ vật,
Nhưng máu họ đã len vào mạch đất,
Thịt cùng xương trộn lẫn với non sông.
Và anh hồn chung với tấm tinh trung
Đã hòa hợp làm linh hồn giống Việt.

***

Thanh Niên Việt Nam

Trong lịch sử bốn nghìn năm chiến đấu
Bốn nhìn năm lấy máu đắp giang sơn,
Bốn nghìn năm hoạt động để sinh tồn
Nòi giống Việt vẫn luôn luôn khẳng khái:
Không khuất phục kẻ thù khi thất bại,
Không kiêu căng khinh địch lúc thành công,
Trước khó khăn nguy hiểm chẳng sờn lòng,
Trong sung sướng chẳng cho tàn lữa dũng.

Trải bao luợt đương đầu cùng bão sóng,
Sau mấy lần hưng thịnh tiếp suy vong,
Sống luôn luôn mạnh mẽ, giống Tiên Rồng
Ðã nổi tiếng kiêu hùng trên đất Á.
Người dân Việt với tinh thần sắt đá
Không bao giờ quên tổ quốc thiêng liêng,
Lớp này suy, lớp khác tiến ngay lên
Giữ hàng ngũ đấu tranh luôn chặt chẽ.
Trong trận đánh muôn đời không lúc nghỉ
Của giống nòi Hồng Lạc, hạng thanh niên
Ðã góp vào mot lực lượng vô biên.

Bao trang sử còn ghi công hãn mã
Của những đầu xanh nhưng chí cả.
Này bà Trưng, bà Triệu dấy muôn binh
Ðuổi quân Tàu để cứu vớt sinh linh
Ra nuớc lửa lúc tuổi còn son thắm.
Này Ngũ Lão và đây Trần Quốc Toản
Dưới cờ đào mạnh mẽ tuốt gươm thiêng
Bao phen làm khiếp vía lũ quân Nguyên.
Này Nguyễn Trãi đầu quân khi thiếu tráng
Ðể giúp vua Lê mưu đồ cách mạng.
Này Quang Trung, chàng trẻ đất Tây Sơn
Ðuổi quân Thanh trong một trận kinh hồn.
Này Ðức Chính, Ký Con và Thái Học
Cùng vui chịu rơi đầu vì Tổ Quốc

Và ngoài ra những kẻ được lưu danh
Còn biết bao người tuổi trẻ hùng anh
Nay tên tuổi bị chìm trong quên lãng,
Từ trước đã âm thầm luôn cố gắng
Ðem máu xương tô điểm cảnh non sông
Và nâng cao danh dự giống Tiên Rồng.
Thanh niên Việt từ nghìn xưa dũng mãnh
Ðã xây đắp cho nước nhà cường thạnh
Ðỡ giang sơn trong những lúc khuynh nguỵ
Sử Lạc Hồng từ trước đã từng ghi:
Thanh niên Việt là trụ đồng nước Việt

***

Quyết Sống

(Tặng hai anh Thành và Nhân, những người đã dắt tay đưa tôi vào nẻo sống)

Những người sống là những người tranh đấu (VICTOR HUGO)

Những người sống là những người biết sống;
Là những người không chịu đứng khoanh tay
Phó đời mình cho cuộc thế dần xoay;
Là những người không để ngày mình trống,
Không để thân mình lạc theo luồn sóng
Trôi chập chờn như những bóng trong đêm,
Không cam tâm nhắm mắt chẳng trông tìm
Ðể mãn kiếp đóng vai tuồng thụ động.

Những người sống là những người biết sống:
Là những người luôn trông xét nghĩ suy
Ðể tự mình vạch lấy lối mình đi;
Là những người biết phụng thờ lý tưởng,
Biết say mê một cuộc đời cao thượng;
Là những người hiểu nghĩa vụ làm người
Và suốt đời cố gắng mãi không thôi
Ðể tiến đến những cảnh trời cao rộng.

Những người sống là những người dám sống:
Là những người không biết sợ gian nguy,
Không cúi đầu khuất phục trước quyền uy,
Không vì cớ khókhăn mà trở bước,
Mà nép mình nằm trong vòng bó buộc
Của một cuộc đời chật hẹp nhỏ nhen;
Là những người không chịu sống ươn hèn,
Sống thừa thải, qua ngày, không triển vọng.

Những người sống là những người dám sống:
Là những người luôn dũng cảm hiên ngang
Dương đầu cùng những trở lực chắn ngang;
Là những người không hề màng vất vả,
Nhắm mục đích thiêng liêng và cao cả
Tiến theo đường đã định mãi không thôi,
Lúc hết hơi mới biết đến mạng Trời
Và nhắm mắt mới đành thôi hoạt động.

Những người sống là những người quyết sống:
Là những người nhất định ở tiền khu,
Lãnh vai tuồng vén ngút, quét mây mù
Và phá lối mở đường cho cả nước,
Ðể tiếp tục công nghiệp người lớp trước,
Ðể bảo toàn đời sống kẻ sinh sau;
Là những người khinh khổ cực đớn đau
Dám liều mạng hy sinh cho nòi giống

Vì quyết sống không phải là tham sống,
Không phải là cố bám lấy cuc đời,
Chỉ cốt cho khỏi phải chết mà thôi,
Cam chịu cả kiếp tôi đòi nô lệ;
Vì quyết sống không phải là ích kỷ,
Không phải là chỉ nghĩ đến riêng mình,
Không phải là khiếp nhược, chịu thu hình
Chịu lôi cuốn theo dòng, không trả chống.

Những người sống là những người biết sống,
Là những người dám sống ra hồn người,
Là những người quyết sống, bạn lòng ơi
Mà Quyết Sống có nghĩa là Tranh Ðấu!

***

Giả bạn lên đường

(Thân tặng các bạn đường tranh đấu cho lý tưởng)

Cùng nhau cạn chén sẽ lên đường
Chia gánh tang bồng quảy bốn phương
Non nước nghìn trùng người mỗi ngã,
Muôn lòng chung một mối tơ vương.

Khói lửa rồi đây bốc ngụt trời,
Gió tên mưa đạn dậy nơi nơị
Cuc đời tranh đấu đầy vô định,
Tái ng mai đây được mấy người ?

Nhưng đã gần nhau, ắt có xạ
Thường nhân vẫn nhận thế kia mà!
Huống chi ta! những người tranh đấu
Thề lấy non sông thế cửa nhà.

Vả lại dầu xa mấy núi sông,
Dầu còn tái ng nữa hay không,
Hồn ta vẫn ở bên nhau mãi,
Vẫn sống trong tim những bạn lòng.

Như thế, ta còn bận bịu chi,
Còn lo chi nữa lúc ra đi ?
Cười lên cho tiếng vui hăng hái
Ðánh bạt u buồn lúc biệt lỵ

Ta hãy cười lên đón ánh dương
Ngày mai sẽ chói rạng quê hương
Lòng ta đã thoáng nghe văng vẳng
Tiếng khải hoàn ca dậy phố phường!

***

Gởi Nguyễn Du

Bất tri tam bách dư niên hậu

Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?

Nguyễn Du

Hỡi Nguyễn Du! Hỡi nhà thơ trác việt

Đã đem dòng lệ huyết tự tâm can

Để kết thành châu ngọc với tơ vàng

Dùng thêu vệt biết bao hàng cẩm tú!

Hỡi Nguyễn Du! Hỡi nhà thơ bất hủ

Rút tơ lòng phổ khúc “Đoạn trường thanh”

Để khóc người bạc mạng nức tài danh

Và khóc cả thân mình nhơ gió bụi!

Người đã vẽ trong bao dòng lệ tủi

Mô.t cuôc đời chìm nổi giữa truân chuyên,

Người đã đem môt điệu nhạc thần tiên

Thay những kẻ vô duyên cùng cảnh ngô.,

(Những kẻ sớm bạc đầu trong bể khổ)

Giải nỗi lòng khôn tỏ với loài người,

Và than niềm uất hận mãi không nguôi

Của kẻ chẳng gặp thời như ý nguyện.

Hỡi Nguyễn Du! Nếu hồn người linh hiển

Dưới suối vàng xin hãy hết băn khoăn,

Vì dẫu người đau khổ ở dương trần,

Người cũng được mô.t đôi phần an ủi:

Người đã thoát khỏi cuô.c đời gió bụi

Trên cánh vàng rực rỡ của Ly Tao,

Người đã vào mô.t thế giới thanh cao

Xa xã hô.i ba đào vinh lẫn nhục.

Người chẳng biết nổi khổ người trần tục,

Ngậm căm hờn lăn lóc giữa lầm than,

Lê cái Buồn khốn nạn khắp nhân gian,

Muốn lên tiếng thở than, lời chẳng có.

Người đã được đem tài ra thi thố,

Mang râu mày không hổ với non sông

Thân làm trai miễn sạch nợ tang bồng

Còn thành bại, anh hùng chi xá kể;

Người chẳng biết nỗi buồn người tráng sĩ

Tài có thừa, chí khí kém chi ai,

Muốn ra tay quét sạch những chông gai,

Đền ân nặng cho giang sơn đất nước,

Nhưng bất hạnh bị sa vòng bó buô.c

Để thân tàn mai mô.t chốn hoang vu,

Và trọn đời mang uất hận âm u

Vì thời thế không dung người tráng liệt.

Người đã được biết bao người hiểu biết,

Biết bao người thành thiệt mến thi nhân,

Biết bao người chung cảnh ngô. di thần

Đã nhỏ lệ nghe tiếng người ta thán.

Người chẳng biết nỗi buồn rầu chán nản

Của những người chịu mãi kiếp cô đơn,

Không bạn bè thân thích, bị giang sơn

Và chủng tô.c mãi khinh lờn, ghét bỏ,

Sưởi hồn lạnh chỉ vầng dương sáng tỏ,

Đáp tiếng lòng, không mô.t tiếng vang êm!

Và khối tình tha thiết ở trong tim

Dần khô héo, chết mòn trong bóng tối.

Người chẳng biết nỗi băn khoăn bối rối

Của những người vô phúc chỉ là người,

Trước dòng đời im lặng lạnh lùng trôi

Chất tuổi tác trên tấm thân mỏi mệt,

Bỗng hoảng hốt thấy mình gần cõi chết

Và bâng khuâng nhớ tiếc tuổi xuân qua..

Trước những hình đẹp đẻ buổi niên hoa,

Tình yêu sống dậy trong lòng tha thiết.

Ý cũng muốn được trường tồn bất diệt

Nhưng bóng chiều sắp tắt, biết sao đây?

Tưởng mình không có nữa dưới trời mây,

Tưởng thân nát dưới làn cây xanh biếc,

Ôi! Phải chết! Tưởng rằng mình phải chết!

Chẳng còn gì để lại chốn nhân gian!

Đau đớn thay cho kẻ chẳng tài năng

Đứng ngơ ngác nhìn bên kia cửa Tử

Mà chẳng được như nhà thơ bất hủ,

Được như người, hỡi thi sĩ Nguyễn Du!

Ước mong rằng ba thế kỷ về sau

Còn có kẻ khóc mình trên mặt đất.

Xuân 1945.

***

Nhớ Bạn

Gởi bạn Ngọc Điệp

Tôi nhớ năm nào bạn với tôi,

Đôi sâu tha thiết mến yêu đờị

Cùng nhau xây đắp trong tơ kén

Bao giấc mơ tươi đẹp tuyệt vờị

Trong lúc sương rơi lạnh trắng đồng,

Đêm đông dày đặc phủ non sông.

Ta cùng mong đợi ngày xuân sáng

Rọi ánh bình minh vạn ánh hồng.

Ta ước cùng nhau cất cánh vàng,

Cùng nhau say tắm ánh dương quang,

Vờn cành hoa ngọc phô tươi thắm

Trên nước sông xuân ý ngập tràn.

Phơn phớt bình minh mới ửng đào,

Trong lòng, nhựa sống dậy xôn xaọ

Bạn liền hóa bướm, tìm hương sớm,

Cất cánh tung trời mấy dặm caọ

Nhưng tức cho trời chẳng tựa nhau,

Sáng xuân sao nặng giọt mưa sầủ

-n ào gió cuốn tan hồn bướm,

Phấn rụng màu tươi, cánh dãi dầụ

Còn phận tôi đây cũng lạc loài,

Mô.t mình ngơ ngác giữa trần aị

Thân hèn bể nhục chìm sâu mãi,

Thôi có mong gì trả nợ traỉ

Lăn lóc thân sâu giữa vũng lầy,

Mùi bùn mặn, chát, đắng, chua, caỵ

Tôi đà nếm đủ và tôi thẹn

Nhìn cánh hoa xuân tủi đọa dàỵ

Rồi tháng ngày qua, năm lại quạ.

Trời dài đất rô.ng, dặm bao la,

Thời gian chôn lấp tình son trẻ,

Cách mặt lòng sao giữ khỏi xa.

Nhưng sáng hôm nay thấy giữa đường

Tả tơi đôi cánh bướm trên sương,

Lòng tôi xao xuyến. Trong tâm trí

Cả mô.t trời xưa dậy nhớ thương.

Bạn hỡi! Giờ đây bạn ở đâu

Cùng ai chia xẻ nỗi ưu sầủ

Đời xoay khác nẻo, ngày thêm cách,

Biết thuở nào ta lại gặp nhau.

Biết thuở nào ta thấy thực hành

Giấc mơ tươi đẹp tuổi xuân xanh?

Bao giờ tôi được thành thân bướm?

Bạn thấy gương trong vỡ lại lành?

Mù mịt chân mây xa tuyệt vời,

Bạn ôi! Có thấu dược lòng tôi,

Thấp cao tuy khác tình mây khói,

Mô.t thuả cùng bay thấu chín trờI .

Đông 1944.

***

XUÂN CẢM

Vừa mới ngày nào nhắp chén xuân

Hàn huyên với các bạn xa gần,

Mà nay chợt thoáng nhìn ra cửa

Đã thấy mai vàng nở rợp sân.

Ngày nối theo ngày kíp ruổi giong,

Mau hơn gió ký lướt qua song.

Tháng năm chất nặng trên vai yếu,

Vẫn trả chưa rồi nợ núi sông.

Lúc bước chơn vào nẻo đấu tranh,

Trên đầu mái tóc hãy còn xanh.

Nửa đời nếm đủ mùi cay đắng,

Giấc mô.ng ngày xưa vẫn chửa thành.

Việc nước ngày thêm mô.t rối bời,

Hiền nhơn quân tử bặt tăm hơị

Chánh trường đầy dẫy phường tham bạo

Dùng mạng dân lành mở cuô.c chơi .

Nặng nợ dâu, tằm phải nhả tơ,

Vấn vương trong kén tự bao giờ.

Tâm hồn cằn cổi trong cô đô.c,

Đã hết lâu rồi mô.ng với thợ

Giờ chỉ còn mong bạn thiếu niên

Nhiều trang anh tuấn tiến mau lên

Thay mình tranh đấu cho dân tô.c

Và giữ lâu bền ngọn lửa thiêng.

***

NHÂN LỄ GIÁNG SINH 1976

Thuở trước non sông dậy lửa binh,

Nhơn dân khao khát cảnh thanh bình

Cho nên mỗi cuối năm dương lịch

Thiên hạ vui mừng đón Giáng Sinh.

Ngưng bắn dù cho chỉ mô.t ngày

Cũng làm dịu bớt vị chua cay

Của thời chinh chiến đang gieo rắc

Tang tóc điêu tàn khắp đó đâỵ

Chỉ mô.t ngày vui tạm đó mà!

Nhưng trên đất nước giảm can qua,

Gia đình còn có cơ đoàn tụ

Cầu nguyện non sông được thái hòa!

Khói lửa ngày nay đã lặng rồi,

Nhưng niềm đau khổ vẫn chưa nguôi:

Óan hờn ngùn ngụt đầy sông núI

Đè nặng tâm tư của mọi ngườị

Tất cả Miền Nam vỡ nát tan,

Bao nhiêu cơ nghiệp đã suy tàn,

Bao nhiêu gia quyến nay phân tán,

Bao kẻ tù đày hoặc chết oan?

Mới biết hòa bình gây khổ đau

Cũng như chinh chiến kém chi đâu!

Giờ đây, liệu những ngày vui tạm

Có thể làm vơi bớt thảm sầủ

Dù sao, nhơn lễ Giáng Sinh này,

Đất khách may cùng hô.i ngô. đây,

Ta hãy nguyện cầu cho giống Việt

Qua hồi khổ sở, gặp duyên maỵ

Dân tô.c cùng chung hưởng tự do,

Không ai bị bạo lực giày vò.

Tình thương chan chứa tràn sông núi,

Toàn quốc muôn dân thảy ấm nọ

Những kẻ ly hương lại trở về

Hợp cùng quyến thuc viếng thăm quệ

Uyên ương phân cách vui đoàn tụ

Nối lại tình xưa, vẹn nguyện thề.

***

CHIẾN SĨ TRIỀU TRẦN

Oanh liệt thay cho những người chiến sĩ

Của triều Trần, dũng cảm lại kiên gan,

Đã ba lần lấy máu giữ giang san,

Đem chiến thắng huy hoàng về đất Việt!

Chống Mông Cổ hung tàn và mãnh liệt

Tiếng kiêu hùng như sấm dậy trời Đông,

Thế nghiêng trời, lệch đất, chuyển non sông,

Như bão tố đùng đùng lừng sát khí.

Chống Mông Cổ đã đem đoàn thiết kỵ

Hai lần sang đánh phá đất Đông Âu,

Mang điêu tàn theo vó ngựa long câu,

Nhuô.m trời đất mô.t màu sầu ảm đạm,

Đã đạp đổ daỉ Trường Thành muôn dặm,

Kéo binh vào chiếm đoạt đất Trung Nguyên

Diệt Liêu, Kim, chinh phục nước Triều Tiên

Để xây dựng triều Nguyên bao lớn rô.ng.

Chống Mông Cổ đã đạp bằng đất Tống

Và quyết lòng thôn tính Việt Nam ta,

Mang binh hùng, tướng mạnh, dấy can qua,

Năm mươi vạn tràn qua như núi đổ,

Người chiến sĩ của triều Trần hăm hở

Quyết ra tài phá lỗ lập kỳ công.

Tuốt gươm thiêng, thề nguyện giữ non sông,

Tôi với chúa tạt lòng câu “Sát Đát”.

Nắm tay nhau nhịp nhàng cao giọng hát,

Họ chẳng màng khổ cực với long đong,

Từ Khả Li, Kỳ Cấp đến Thăng Long

Sang Vạn Kiếp rồi lại về Thanh Hóa,

Bao thất bại chẳng làm sờn chí cả,

Bao hiểm nguy không nhục chí anh hào

Họ vẫy vùng lăn lô.n giữa rừng đao,

Và nhắm bóng cờ đào luôn cất bước.

Tình yêu nước dậy trong lòng náo nức,

Nghĩa quân thần thúc giục tấm trung cang.

Lời hịch văn thống thiết đng tim gan

Của những kẻ dọc ngang trường huyết chiến.

Đông Bô. Đầu, dưới mây thu thao diễn

Khí hào hùng lay đô.ng bóng sao Ngưu (1),

Tướng cùng quân chung mô.t chí tiêm cừu,

Thề đánh đuổi quân thù ra cõi Việt.

Ôi! Những kẻ trung trinh bao tráng liệt!

Những anh hùng khí tiết đô.ng trăng sao!

Ôi! Những lời muôn thủơ đáng nêu cao

Của kẻ nắm binh quyền, mưu chiến thắng! (2)

Ôi! Cái chết hào hùng mà bi tráng

Của tướng quân mang nặng nghĩa quân vương:

Thế cùng, thà làm quỉ ở Nam phương

Chẳng chịu nhục làm vương triều khuyết Bắc! (3)

Giữa giáo gươm rạng ngời trong trại giặc,

Lời ôn hòa mà khí sắc ung dung,

Trần Khắc Chung đi sứ đã nên công

Mà đảm lược thêm phục lòng tướng địch.

Mang niên thiếu băng mình trong kiếm kích,

Hoài Văn Hầu đã tỏ mặt kinh luân,

Mà ngọn cờ “Phá địch, báo hoàng ân” (4)

Nghìn muôn thủơ vẫn còn lưu Việt sử.

Ôi những trận khiến long trời đất lở!

Những kỳ công rực rỡ đến muôn thu!

Bến Chương Dương, Quang Khải giết quân thù,

Cửa Hàm Tử, Chiêu Văn Vương phá địch,

Trận Tây Kết, Toa Đô tìm cái chết,

Lục Thủy Đầu, Văn Hổ khiếp uy danh

Bạch Đằng Giang vang dậy khúc quân hành

Của binh Việt hoan hô thần Chiến Thắng.

Sáu trăm năm đã quạ. mà bóng dáng

Của những người đã đánh đuổi quân Mông

Còn mông lung phảng phất giữa non sông

Như lưu luyến đất con Hồng cháu Lạc.

Và những đêm trời trong, mây sáng bạc,

Tôi còn mơ thấy những bóng quân binh

Nêu ngọn cờ đỏ rực khắp trời xanh,

Và khúc hát khải hoàn rung bóng nguyệt.

Hè 1943.

(1) Tam quân tỳ thổ chí thôn Ngưu (Phạm Ngũ Lão)

(2) Trần Thủ Đô.: “Đầu tôi chưa rơI xuống đất, xin Bệ Hạ

đừng lo”. Trần Quốc Tuấn: “Xin bệ hạ chém dầu thần trước

rồI sẽ hàng”.

(3) Trần Bình Trọng: “Ta thà làm quỉ nước Nam, không làm vương đất Bắc

(4) Cờ Hoài Văn Hầu Trần Quốc Toản đề sáu chữ: “Phá cường địch, báo hoàng ân”.

***

GIÂY PHÚT CHÁN ĐờI

Tôi muốn bỏ mảnh hình hài mệt nhọc

Đã nhiễm mùi ô trọc của trần gian,

Để cho hồn thanh khiết được tiêu tan

Trong sợi gió mơn man vờn khói nhe.,

Và êm ái sẽ bay lặng lẽ,

Lan rô.ng dần, tràn ngập cả hư vô..

Tôi muốn cho trí não được mơ hồ

Trôi vào những cảnh trời xa, mới lạ,

Không gay gắt oi nồng như nắng hạ,

Không lạnh lùng đen tối tựa đêm đông,

Không huy hoàng rực rỡ giống xuân nồng,

Không ủ rũ như trời thu ảm đạm,

Nhưng thắm di.u và nhẹ nhàng êm ấm

Như ánh vàng phơn phớt nhuô.m chiều mơ,

Như tiếng đàn dìu dặt quyện đường tơ,

Như E^m Lặng vuốt ve hồn nhập định.

Giữa cảnh ấy – ôi! đầy trời êm tịnh,

Xa bụi hồng mù mịt phủ trần gian

Những tiếng đời náo nhiệt thảy tiêu tan

Không còn vẳng mô.t tiếng vang đồng vọng,

Tôi muốn để cho hồn ngừng rung đô.ng

Và đắm chìm trong giấc mô.ng triền miên

Giấc mô.ng dài, dài vạn ức dư niên,

Dài mãi mãi, không bao giờ dứt nữa,

Để quên cả cuô.c đời trong khói lửa,

Quên bao nhiêu khổ sở buô.c mình tôi,

Quên tấm thân mệt nhọc đã lâu rồi,

Quá chán, chẳng còn gan tranh đấu nữa,

Quên phiền muô.n tự bao năm chất chứa,

Giữa tiêu hao trí não đã suy tàn,

Quên lửa hờn ngùn ngụt đốt tim gan,

Quên uất hận đang đè trên ngực nặng,

Quên ganh ghét đục mảnh lòng trong trắng,

Quên oán thù đầu đô.c chí thanh cao,

Quên loài người giữa xã hô.i ba đào

Diễn Chiến Đấu trong y trang Giả Dối,

Quên dĩ vãng: vàng chìm trong cát bụi,

Quên tương lai: hoa nở giữa rừng gai,

Quên thân mình, hạt bụi giữa trần ai

Trằn trọc mãi giữa Vô Cùng lớn rô.ng,

Quên tất cả cuô.c đời trong giấc mô.ng

Để cho hồn trống rỗng hết băn khoăn,

Và êm đềm lan giữa khoảng sao trăng

Để lọc lấy mô.t vài giây hạnh phúc.

Thu 1944

***

BẢN HàNH QUÂN CỦA TRƯƠNG PHụ

Hãy san bằng những đô thành bị triệt,

Phóng lửa hồng đốt hết những làng quanh,

Cho những vùng phiến loạn phải điêu linh,

Phải đổ nát tan tành trong lửa đỏ!

Bên đám cháy ngất trời kinh khủng đó,

Hãy đốt cho bào lạc đượm than hồng

Rồi hãy đem những thủ lãnh Tiên Rồng

Buô.c vào những trụ đồng phơi đỏ rực.

Hãy vất vào vạc dầu sôi sục sục

Những tên dân ươn ngạnh chẳng hàng đầu,

Những lão già ngu dại, bạc đầu râu,

Vào đất chết, dám buông lời thống mạ.

Hãy bỏ lũ trẻ con vào cối giã,

Trói đàn bà cho hổ dữ phân thây,

Cho các người được chém giết ngon tay

Để tận diệt lũ ngang tàng kháng chiến.

Hãy đạp đổ hết miếu môn cung điện,

Và quăng vào ngọn lửa rực trời xanh

Tất cả bao nhiêu sách vở sử kinh

Của giống Việt tự muôn đời trước tác.

Hãy hủy phá cho trời Nam tan nát,

Cho bao nhiêu dấu vét của thời xưa

Phải tiêu tan trong khói lửa mịt mù,

Cho lạc mất tinh thần và lịch sử.

Của mô.t giống ươn hèn và đô.c dữ,

Dám cả gan kháng cự lịnh Triều đình,

Chống binh Trời đem hạt giống văn minh

Đến khai hóa cho khỏi đời mọi rợ,

Quân ngu dại chẳng mang ân vũ l,

Lại vẫy vùng để mong đat tự do,

Thứ non sông nhỏ nhít chẳng ra trò

Mà cũng muốn hùng cường trong đô.c lập!

Ta nguyện diệt cái tinh thần cứng cáp

Chí quật cường của chủng tô.c Rồng Tiên,

Ta quyết làm điêu đứng kẻ gan liền,

Oùc phiến loạn ta thề nguyền phá tiệt.

Dẫu nòi giống non sông người Lạc Việt

Có điêu tàn tuyệt diệt cũng không sao,

Vì từ đây ân thánh đế dồi dào

Sẽ nhuần thấm đến miền Nam thiên viễn.

Hỡi quân sĩ theo ta trong bách chiến!

Chớ hãi hùng vì máu chảy thành sông,

Khốn nạn thay cho những kẻ mềm lòng

Trước tiếng khóc của quân thù bi đát,

Hãy rèn luyện cho lòng ta cứng cát,

Bên lửa hồng hãy cất tiếng hùng ca,

Cho lời vui át cả tiếng rên la,

Cho ý mạnh giục lòng ta phấn chấn.

Hãy quên hết ưu phiền trong chiến trận.

Dập tình nhà trong bửa tiệc khao quân,

Rửa bàn tay đẫm máu kẻ ngu dân

Trong chén rượu thơm nồng mùi chiến thắng.

Trời đã tối. Hôm nay trăng lại vắng,

Cảnh xóm làng cháy đỏ mới vui sao!

Hãy dọn bàn, bày tiệc thưởng công lao

Và nhớ gọi ít cô đào chuốt rượu.

Đông 1943.

***

TÂM SƯ. Tố NHƯ

Nhất đi Di Tề hạ Thú Dương,

Càng khôn vi khổ bất kham thường…

Thiếu niên lúc tuổi mới đôi mươi,

Hăng hái từng ôm mô.ng chống trời,

Mô.t lưỡi gươm thiêng mài gió bụi,

Sá chi lũ tục ở trong đời!

Gặp lúc cương thường hóa đảo điên,

Mang tài kinh tế giúp vua hiền,

Quyết lòng xoay đổi càn khôn lại,

Nâng đở trời Lê lúc ngửa nghiêng.

Tuốt kiếm xông pha giữa chiến trường,

Phong trần dạn mặt khách văn chương,

Bao năm lăn lóc trong cay đắng

Mái tóc xanh dần nhuô.m tuyết sương.

Nhưng vận triều Lê có thế thôi,

Sức người khôn đổi được cơ trời,

Anh hùng gặp mãi hồi suy bại.

Nuốt hận nhìn dâu bể đổi đời.

Hết sức mưu toan chẳng được rồi,

Thôi cùng sông núi hẹn hò chơi:

Thề lòng chẳng bợn công danh lợi,

Gìn tấm cô trung đến trọn đời.

Đã quyết đem thân gởi cỏ cây

Muối dưa thanh đạm cũng qua ngày.

Ai hay cuô.c thế dần luân chuyển,

Non nước thêm lần thấy đổi thay.

Thù chúa nhờ người trả sạch rồi,

Nhưng thề xưa thả nước sông trôi.

Buô.c lòng hoạn lô. chen chân bước

Theo lịnh tân quân mấy lượt đòi.

Mô.ng lớn tan tành đáng thảm thương,

Lại không giữ vẹn mối luân thường.

Trong vòng cường tỏa càn khôn hẹp,

Thôi đã đành chôn chí bốn phương.

Lạc giữa quan trường nhục lẫn vinh,

Nghĩ mình thêm tủi thẹn cho mình.

Tấm thân đã buô.c vào xiêm áo,

Thiên hạ còn ai thấu được tình?

Ai biết thân mình phận đáng thương,

Khác chi liễu ngõ với hoa tường?

Trăm năm đành chịu lời mai mỉa:

“Mô.t lũ Di Tề xuống Thú Dương..”

Ai biết sau lời nói đẩy đưa,

Lòng ta khắc khoải nhớ vua xưa,

Mặc dù sự thế đà xa trước,

Vật đổi sao dời mấy nắng mưa?

Tri kỷ cùng ta ai đó giờ?

Nỗi lòng đem gởi mấy vần thơ,

Ba trăm năm nữa, người thiên ha.,

Biết có ai còn khóc Tố Như?

Xuân 1944.

***

File:Ross Fountain.jpg

*

DòNG NƯỚC SÔNG HồNG

Ta là ngọn sông Hồng, dòng nhiệt huyết,

Nguồn dồi dào của nước Việt muôn năm,

Là quả tim mà nhịp sống âm thầm

Truyền sinh lực cho trời Nam hoa gấm.

Dòng nước ta tự nghìn năm đỏ thắm,

Tự nghìn năm nhuần thấm đất Tiên Rồng,

Tự nghìn năm cuồn cuô.n chảy về Đông,

Đã chứng kiến biết bao ngày lịch sử.

Trong tâm trí ta còn ghi nhớ rõ

Bóng những người thủy tổ nước Văn Lang

Đi về Nam tránh giặc Sở hung tàn,

Kết bè gỗ sang ngang lần thứ nhất.

Vào thửơ ấy, hai bờ ta uốn khúc

Dậy tiếng gầm của hổ dưới trăng trong

Vì rừng già còn phủ đất Thăng Long,

Ngàn lau sậy um tùm che Hải Cảng.

Ta đã thấy giống Lạc Hồng cường tráng,

Mình xâm đầy để giả dạng giao long,

Tụ họp nhau đông đúc ở ven sông,

Phá rừng núi để lập thành nước Việt,

Ta theo cuô.c thăng tầm khôn kể xiết

Của giống người quấn quít mãi bên ta,

Kể từ khi dùng hang thẳm làm nhà,

Mă.c quần áo kết bằng da dã thú,

Ho. lang thang giữa rừng sâu hiểm trở

Săn thú chim bằng búa đá mài trơn,

Cho đến ngày mà Đại Việt giang sơn

Nối liệt quốc chen trên đường tiến bô.

Ta đã thấy biết bao ngày khổ sở

Giống Lạc Hồng mang tủi nhục điêu linh,

Nhìn non sông gấm vóc nát tan tành

Dưới gót sắt của quân thù tàn bạo.

Ta đã thấy biết bao ngày đẫm máu;

Quân nước ngoài ồ ạt ha. kinh đô,

Tướng Việt Nam vì thế yếu thành cô

Liều tuẫn tiết, chết theo nền đô.c lập:

Và người Việt bị quân thù đàn áp

Mô.t đôi lần tàn ác thực vô song,

Như kỳ quân Nguyên làm cỏ Thăng Long

Để khủng bố những anh hùng kháng chiến.

Ta đã thấy những đền đài cung điện

Của vua Trần tan nát mô.t chiều tà

Lúc binh Chàm dưới lịnh Chế Bồng Nga

Hủy hoại hết để báo thù xâm lược.

Ta đã thấy những ngày vui mở nước,

Dưới bầu trời rực rỡ ánh vinh quang,

Vua anh hùng sắp đặt lễ đăng quang,

Dân nô nức hoan hô thời đại mới.

Ta đã thấy dưới tà dương hấp hối,

Sông Bạch Đằng dữ dô.i mô.t màu xanh

Nước ồn ào còn quyện khúc quân hành

Cuốn bao xác tướng binh trong lớp sóng,

Và kể lại, giọng vô cùng cảm đô.ng,

Những kỳ công át đô.ng bóng trăng sao:

Ngày vua Ngô dũng mãnh chém Hoằng Thao,

Ngày Hưng Đạo đánh tan quân Thát Đát.

Ta đã thấy dưới trời xuân man mác

Binh Quang Trung ồ ạt phá quân Thanh,

Gò Đống Đa xương thịt chất nên thành,

Nước ta nghẹn cuốn thây loài tàn bạo.

Ta đã thấy cả cuô.c đời chiến đấu

Của giống dân nhỏ bé nhưng cần lao

Ta đã chung sung sướng với gian lao

Chia vui vẻ hay buồn rầu với họ.

Và dòng nước của ta luôn thắm đỏ

Vì trô.n bao máu huyết giống Rồng Tiên,

Luôn ngày đêm vang mô.t khúc kinh nguyền

Cầu nước Việt được hùng cường lớn rô.ng.

Xuân 1945.

***

Ngọn đuốc Việt Nam

Ngọn đuốc ấy tự bốn nghìn năm trước

Đã được người thủy tổ giống Rồng Tiên

Đốt lên bằng mô.t ánh lửa thiêng liêng;

A’nh lửa dũng nung lòng dân tô.c Việt.

Từ đó, lúc âm thầm, khi mãnh liệt,

Ngọn đuốc thần luôn sáng mãi không ngưng,

Trải bao cơn mưa bão nổi tưng bừng,

Đuốc vẫn cháy phừng phừng không lúc tắt.

Sức đè nén nặng nề như khối sắt

Của bọn người dị tô.c đến xâm lăng

Cũng không làm cho đuốc Việt tiêu tan;

Chỉ âm ỉ lu mờ trong mô.t lúc

Rồi đuốc Việt lại tưng bừng đỏ rực

Bốc cao vời, chiếu rạng cả non sông.

A’nh sáng tươi của ngọn đuốc kiêu hùng

Đã bao lượt khiến trời Đông chói lọi.

Ngọn đuốc cháy muôn đời không biết mỏi

Như tấm lòng dũng cảm giống Rồng Tiên,

Như cả dòng nhựa sống cu`ng dâng lên

Trong huyết quản của người dân nước Việt.

Ngọn đuốc cháy hiên ngang và quả quyết

Như tinh thần quật khởi của dân ta,

Như tinh thần tha thiết nước non nhà

Bồng bô.t mãi chẳng bao giờ nguô.i lạnh.

Là nguồn sáng tỏ rạng ngời muôn ánh

Là tượng trưng đời sống mạnh vinh quang

Của non sông,ngọn đuốc Việt huy hoàng

Quyết cháy sáng tưng bừng muôn vạn thuở.

***

Nén Hương Lòng

Vận nước u trầm tự mấy thu,

Muôn dân quằn quại dưới gông tù,

Đâu đây vẳng tiếng hờn sông núi

Kêu gọi trung cang báo quốc thù.

Ôi! Biết bao nhiêu kẻ bạc đầu

Còn mong trả sạch nợ mày râu,

Bao nhiêu tráng sĩ hờn sôi máu

Cạn chén quan hà, thẳng vó câu.

Ôi! Biết bao nhiêu khách má đào

Đã đem kim chỉ đổi cung đao

Bao nhiêu nho sĩ quăng nghiên bút

Cởi áo thư sinh, khoát chiến bào.

Ly biệt quê hương, diệt ái tình,

Gia đình, hạnh phúc, thảy hy sinh.

Họp nhau thề nguyện vì non nước

Rửa sạch bao nhiêu nỗi bất bình.

Rồi đó lao mình giữa đấu tranh,

Trong vòng nguy hiểm mặc tung hoành,

Phải bao lao khổ, bao xương máu,

Nguyện vọng cao siêu mới đạt thành.

Nhưng từ khi sẽ niệm câu thề

Đến lúc san hà được giải nguy,

Biết bao tang tóc trong hàng ngũ:

Cách mạng muôn đi, mấy trở về?

Bao kẻ phơi thây giữa chiến trường

Mô.t ngày non nước nhuô.m sầu thương

Mô.t ngày khởi nghĩa chìm trong máu,

Vùi dập âm thầm dưới núi xương.

Bao kẻ anh hùng đã nát thân

Ngã mình trước mũi súng thù nhân,

Rụng đầu dưới kiếm loài tham nhủng

Quyết đắp an ninh với bạo tàn.

Bao kẻ tan thân chốn ngục tù,

Chết mòn trong những khám âm u,

Nắm xương tàn rũ nơi hoang đảo

Hay giữa rừng sâu, núi mịt mù.

Bao kẻ không may lánh cõi đời

Trong khi lưu lạc chốn xa khơi,

Bên mình không mô.t người quen thuô.c,

Hồn phách bơ vơ mãi đất người.

Có kẻ nghìn thu được quốc dân

Phụng thờ tôn kính tựa thiên thần,

Vinh quang rạng chói lòa tên tuổi

Và khói hương luôn quyện mô. phần.

Có kẻ chìm trong hố lãng quên

Vì đời luôn phủ giữa màn đêm,

Nắm xương xiêu lạc nơi hoang dại

Không mô.t ai còn nhắc đến tên.

Có kẻ vô tình chịu chết oan

Trong cơn đảng phái Việt tương can,

Trọn đời phấn đấu vì non nước

Để chết vì hai tiếng “Việt gian”.

Những kẻ từ xưa lấy máu hồng,

Lấy bao cân não đắp non sông,

Tuy theo nhiều lối, nhiều xu hướng

Nhưng vẫn cùng chung mô.t tấm lòng.

Và dẫu ngày nay được phụng thờ,

Bị quên hay phải chuốc danh nhơ,

Bao giờ họ cũng là anh kiệt

Liều chết cho dân tô.c hưởng nhờ.

Hỡi những ai kia đã lụy mình

Đã vì non nước chịu hy sinh,

Đã vì chủng tô.c khai đường sống:

Đây nén hương lòng kẻ hậu sinh!

***

Việt Nam thống nhất

Suốt mấy nghìn năm giống Lạc Hồng

Đã cùng họp sức đắp non sông.

Đã cùng chung sống trong thân ái

Và tãi chung mưa nắng bão bùng.

Những nỗi thăng trầm, những khổ đau,

Những phen vui vẻ, những ưu sầu

Trong đòi quá khứ làm cho họ

Tha thiết yêu và cố kết nhau.

Mặc những âm mưu rẽ giống nòi

Mà người cố dựng mãi không thôi.

Người dân đất Việt luôn cương quyết

Mắm chặt tay nhau chẳng để rời.

Dưới ách Trung Hoa mấy bạo tàn,

Tinh thần cố kết vẫn không tan:

Toàn dân họp lực lo tranh đấu

Cho đến khi ca khúc khải hoàn.

Đô.c lập mười hai vị sứ quân

Bao năm toan xé mảnh giang san.

Môt ngay mõi mệt buông đao kiếm

Trước ngọn cờ lau rạp mô.t lần.

Lê Mạc tranh hùng biết mấy năm,

Tiếp theo Nguyễn Trịnh mãi tương xâm.

Gia Long mạng mẽ vung tay kiếm,

Thống nhất sơn hà Bắc chí Nam.

Trong sử bao lần đã rẽ phân

Vì bàn tay những kẻ tham tàn.

Nhưng mà mãi mãi non sông Việt

Vẫn “Mô.T” như lòng của quốc dân.

Những kẻ manh tâm xẻ quốc gia,

Nghe chăng vang dô.i khắp san hà,

Tiếng lòng dân Việt gieo trong gió

Như mô.t cung đàn mãi thiết tha?:

-“Cùng mô.t non sông mô.t giống dòng

“Sao đành chia rẽ Bắc, Nam, Trung?

“Muốn dân tô.c Việt sinh tồn được,

“Phải để hòa chung máu Lạc Hồng”.

***

Hai Ngã

Tặng bạn Hoài Sơn

Lúc trận phong ba mới bắt đầu,

Anh em tuy đã cách xa nhau.

Nhưng lòng tin tưởng còn như mô.t,

Nhìn thấy non sông dưới mô.t màu.

Người ỏ quê nhà kẻ tiến kinh,

Nhưng khi cát bụi dậy bên mình,

Cùng theo mô.t ngọn cờ tranh đấu

Hăng hái xông vào chốn lửa binh.

Vì cuô.c giao phong cứ kéo dài,

Nên trong chinh chiến mãi chen vai,

Mô.t ngày tạm nghỉ dò thăm lối

Mới thấy con đường đã rẽ hai.

Và giữa thời tranh đấu mãi mê,

Người quay hướng Sở, kẻ trông Tế,

Cho nên đã lạc về hai ngã

Tuy vẫn còn chung mô.t nguyện thề.

Không thể cùng nhau tỏ khúc nôi

Vì người gốc bể kẻ chân trời,

Thôi cùng tiến mãi về hai lối

Đợi lúc thành công sẽ giải lời.

Chỉ ước mong rằng kẻ sống xa

Vẫn còn tin ỏ tấm lòng ta,

Và không vô.i để lời than vãn:

Ấm lạnh hai cành ý đã chia!

Vì dẫu đang đi khác nẽo đường,

Ta cùng lo phụng sự quê hương.

Ngày mai mới biết trong hai ngã

Đâu đã đem về được ánh dương.

Em cứ đường em, anh ngã anh,

Miễn sao chung mô.t ý chân thành,

Ta cùng bền chí lo tranh đấu

Đến lúc san hà rạng vẻ thanh.

***

File:Butchart Sunken Garden Panoramic.jpg

*

Ngày Tang Yên Bái

Kính tặng hương hồn những liệt sĩ đã

bỏ mình trong cuô.c khởi nghĩa Yên Báy

Việt Nam muôn năm! Việt Nam muôn năm!

Trong bình minh sương lạnh phủ âm thầm.

Mười ba tiếng tung hô bao tráng liệt.

Toan lay tỉnh cả toàn dân nước Việt.

*

Gió căm hờn rền rĩ tiếng gào than.

Từ lưng trời, sương trắng rủ màn tang.

Ánh mờ nhạt của bình minh rắc nhẹ

Trên Yên Báy âu sầu và lặng lẽ,

Giữa mấy hàng gươm súng tỏa hào quang,

Mười ba người liệt sĩ Việt hiên ngang

Thong thả tiến đến trước đài Danh Dự:

Trong quần chúng đứng cúi đầu ủ rũ,

Vài cụ già đầu bạc lệ ràn rơi

Ngất người sau tiếng rú: Ối con ơi!

Nét u buồn chợt mơ màng thoáng gợn

Trên khóe mắt đã từng khinh đau đớn

Của những trang anh kiệt sắp lìa đời,

Nhưng chỉ trong giây phút vẻ tươi cười

Lại xuất hiện trên mặt người quắc thước.

Đã là kẻ hiến thân đền nợ nước,

Tình thân yêu quyến thuô.c phải xem thường,

Éo le thay! muốn phụng sự quê hương

Phải dẫm nát bao lòng mình kính mến.

Nhưng này đây, phút thiêng liêng đã đến.

Sau cái nhìn chào non nước bi ai,

Họ thản nhiên, lần lượt bước lên đài

Và dõng dạc buông tiếng hô hùng dũng.

“Việt Nam muôn năm!” Mô.t đầu rơi rụng,

“Việt Nam muôn năm!” Người kế tiến lên.

Và Tử Thần kính cẩn đứng ghi tên

Những liệt sĩ vào bia người tuẫn quốc,

Sau Đức Chính, đây là phiên Thái Học,

Anh nghiêng mình trước xác những anh em,

Rồi mĩm cười, Anh ngảnh mặt nhìn xem

Những kẻ đến quan chiêm đoàn liệt sĩ

Để từ biệt những bạn đồng tâm chí.

Tiếng tung hô bổng nổi, vang trời cao,

Nhưng liền theo Anh đã bị xô vào

Chiếc gươm máy giăng tay chào, lặng lẽ.

Đao xuống, đầu rơi, máu đào tung tóe.

Người anh hùng nước Việt thôi còn đâu!

Lũ thực dân giám sát đúng nhìn nhau

Như trút sạch hết những đìều lo ngại

Và xoa tay chúng thở dài khoan khoái,

Trong rừng người ứa lệ, Nguyễn Thị Giang

Nén nỗi đau như cắt xé can tràng

Đứng ngơ ngác lặng người bên Hữu Cảnh.

Trong nắng sớm, gió căm hờn quát mạnh

Như thề cùng những tử sĩ anh linh

Vang dô.i cùng trên đất Việt điêu linh

Những tiếng thét uy hùng vì giống Việt.

*

Việt Nam muôn năm! Việt Nam muôn năm!

Như tan trong gió mạnh khóc vang rầm

Mười ba tiếng tung hô bao tráng liệt

Cố lay tỉnh cả toàn dân nước Việt.

*

Thân anh hùng đã nát dưới ngàn cây

Nhưng tiếng hô còn phảng phất đâu đây,

Mười lăm năm sau ngày sầu Yên Báy,

Toàn thể giống Tiên Rồng cùng đứng dậy,

Cố đuổi loài tham bạo khỏi non sông,

Hơn hai năm đất Việt máu pha hồng

Mà chiến sĩ vẫn mô.t lòng cương quyết

Thề tranh đấu đến khi nào nước Việt

Được hoàn toàn đôc lập mới ngừng tay.

Thế là dòng máu vọt dưới trời mây

Mô.t buổi sáng mười lăm năm về trước

Đã vẽ được cảnh anh hùng nguyện ước.

Đưa non sông ra khỏi chốn u trầm

Cả toàn dân nước Việt đến muôn năm

Vẫn ghi tạc trong tâm ngày hôm ấy,

Ngày hôm ấy, ôi! ngày tang Yên Báy!

*

Việt Nam muôn năm! Việt Nam muôn năm!

Xé nát màn sương lạnh phủ âm thầm,

Mười ba tiếng tung hô bao tráng liệt

Đã lay tỉnh cả toàn dân nước Việt.

***

TÌNH XA

Tặng anh chi Lê Hoành Minh

Môt sáng hơi may cuốn bụi đường,

Đô thành êm ngủ dưới màn sương,

Chàng nghe văng vẳng lời sông núi

Khêu gợi trong lòng chí bón phương.

Trong lúc tư bề dậy lửa binh,

Bày chi yến tiệc lúc đăng trình?

Đôi lời dặn dỗ đầy thân mến

Cũng đủ cho nhau thấu nỗi tình.

Chẳng lẽ làm nhau phải nản lòng.

Ai đem nước mắt tiển anh hùng?

Nghẹn ngào nàng gạt dòng châu lệ

Lặng lẽ đưa chàng đến bến sông.

Từ đó đời xoay ngược nẻo đường.

Muôn trùng sông nói rẽ uyên ương.

Chàng đi lăn lóc miền xa lạ.

Nàng với con về ở cố hương.

Trong lúc xông pha giữa trận đời

Đâu còn nhớ đến ở xa xôi

Có người thân mến đang chờ đợi

Đếm bước mình đi ở góc trời.

Nhưng cứ đêm đêm lại thả hồn

Bay về bên cạnh kẻ cô đơn.

Và ngoài muôn dặm đường xa cách

Hai kẻ yêu nhau vẫn sống gần.

***

Nhớ Thuở Tung Hoành

Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ
Thuở tung hoành hống hách những ngày xưa
THẾ Lư~

Đang vui sống thảnh thơi ngoài ánh sáng

Bỗng lọt vào trong bóng tối âm u,

Hồn nước Việt giữa ưu sầu chĩu nặng,

Mãi căm hờn nhớ tiếc quãng đời xưa.

Nào đâu thuở vung gươm xua giặc Bắc

Quét sạch quân cường địch đến xăm lăng?

Và đâu thuở phá núi rừng dầy đặc

Tiến về Nam, mở rô.ng cảnh giang san?

Nào đâu thuở lẫy lùng xây nghiệp bá,

Khắp phương Nam Đông Á mặc tung hoành?

Và đâu thuở quốc kỳ bay khắp ngã

Tiếng âu ca vang dậy khắp đô thành?

Ôi! Đời sống vẻ vang oanh liệt cũ

Mãi hiện về như mô.t giấc mơ tươi.

Nó khiêu gợi biết bao nhiêu thống khổ

Và khơi sâu niềm uất hận khôn nguôi!

Nghe hồn nước mãi than van thảm thiết

Thử hỏi ai không xúc đô.ng tâm tình?

Bởi cớ đó cả toàn dân giống Việt

Trong lửa binh thảy quả quyết băng mình.

Họ đã nguyện nắm tay nhau chiến đấu

Cho đến ngày thấy lại ánh vinh quang,

Dù có phải lấy núi xương sông máu

Đắp tự do đô.c lập cũng không màng.

Hỡi hồn nước mãi ngậm ngùi than thở!

Giống Lạc Hồng đang cố gắng hy sinh

Để khôi phục những ngày vui rực rở,

Hãy an lòng chờ đợi ánh bình minh.

***

LẼ SỐNG

Có những lòng trai sóng rạt rào,

Dòng đời cuồn cuô.n mạnh dâng cao.

Bao nhiêu sinh lực trong cơ thể

Náo nức gieo vang giữa máu đào.

Hăng hái xông ra giữa trận đời,

Họ theo những mô.ng ảo xa xôi

Để tìm mô.t cảnh đời sinh sống

Trong sáng, tươi, vui, hợp đạo người.

Nhưng giữa mênh mông chảng bến bờ,

Môt mình đi lạc lỏng, bơ vơ.

Bao người không biết đường lui tới

Đã chịu vô tình phí tuổi thơ.

Rồi mãi đi sâu giữa lỗi lầm,

Hay là quên cả tiếng lương tâm,

Họ sinh chán nản đành quay lại

Kiếp sống ươn hèn giữa tối tăm.

Hõi kẻ băn khoăn mãi lạc loài

Đi tìm Lẽ Sống giữa trần ai,

Đi tìm những cãnh trời cao rô.ng

Hợp chí tung hoành của tuổi trai!

Lẽ Sống đời ta chẳng phải là

Ở trong kiếp sống của riêng ta,

Ai đành tự vạch riêng đường sống

Giữa lúc chung quanh máu lệ hòa?

Lẽ Sống đời ta quyết cũng không

Phải là tàn hại cả non sông,

Bắt toàn dân tô.c đi theo những

Lý thuyết mơ hồ quá viễn vông.

Tranh đấu cho dân tô.c sống còn

Liều mình để phụng sự giang sơn.

Đó là Lẽ Sống người trai Việt.

Muôn thuỏ không sờn dạ sắt son.

***

Xuân Chiến Thắng

Cây cỏ đua nhau giỡn nắng hồng

Dưới làn mưa bụi phủ non sông.

Trên cành, hoa thắm đào muôn cánh

Lơi lả nô đùa với gió đông.

Cùng vượt lên trên những xóm làng

Như tranh nhau đón chúa xuân sang,

Những cành nêu uốn mình trong gió

Rô.n rã tư bề pháo nổ vang.

Trong lúc người nô nức thưởng xuân

Trên đường ra Bắc, những dân quân

Gô.i sương gió lạnh, dằm mưa bụi.

Lặn lô.i đên ngày chẳng nghỉ chân.

Họ đã băng qua vạn núi rừng

Chiếc bao quân dụng chĩu trên lưng.

Trên vai tê buốt, đôi đòn cáng

Nghiêng ngả theo chân bước nhập ngừng.

Họ vẫn luôn luôn nở nụ cười

Mặc dù nhung phục đẵm mồ hôi.

Chen vào tiếng trống, lời ca hát

Thỉnh thoảng vang lên, dậy núi đồi.

Họ theo tiếng gọi của non sông,

Theo ngọn cờ linh sắc thắm hồng.

Lời dụ uy nghiêm và mạnh mẽ

Của Quang Trung vẳng dô.i trong lòng.

Đang lúc đoàn quân tướng Mãn Thanh

Vui cùng rượu ngọt, gái xuân xanh.

Thì muôn pháo lịnh tưng bừng nỗ

Rồi tiếng quân reo dậy khắp thành.

Quân ải Phú Xuyên vô.i lạy hàng,

Hà Hồi tiếp vỡ, Ngọc Hồi tan.

Và quân tướng Việt cùng hăm hỏ

Tràn đến Thăng Long tựa thác ngàn.

Sĩ Nghị đang đêm trốn khỏi thành,

Sông Hồng cuốn xác vạn binh Thanh.

Chiến bào đẫm máu , Ngô Văn Sở

Truyền lịnh bêu đầu Hứa Thế Hanh

…Dưới nắng hồng, quân sĩ ngất ngây

Tung hô chủ tướng, tiếng vang dầy.

Quang Trung vui vẻ nhìn trong gió

Cờ Việt huy hoàng phất phới bay.

***

LÒNG NGƯờI ĐẢNG TRƯỞNG

Sau khi cuộc khởi nghĩa Yên Bái thất bại, những nhà cách mạng lão thành Việt Nam trú ngụ ở Trung Hoa có sai anh Đoàn Kiểm Điểm trốn về nước mời Nguyễn Thái Học tạm lánh mặt qua bên ấy để dưỡng uy sức nhuệ và chờ một cơ hội hoạt động thuận tiện hơn.

Nhưng mặc dầu đang bị lùng bắt một cách ráo riết, Nguyễn Thái Học nhất định ở lại trong nước để tiếp tục cuộc chiến đấu: Đoàn Kiểm Điểm ba lần vượt biên giới Trung Việt về tìm anh, ba lần đều bị anh cự tuyệt. Sau đây là những lời Nguyễn Thái Học nói vói Đoàn Kiểm Điểm:

Thôi! Kiểm Điểm ! Anh hãy về thưa lại

Cùng những người đã chẳng ngại xa xôi,

Đã ba lượt sai anh qua biên ải,

Vượt muôn trùng sông núi đến tìm tôi:

“Nguyễn Thái Học khó vâng lời chỉ dạy,

Xin cảm ân những bạn cố khuyên mời”.

Việc nước non thiếu chi ngưòi gánh vác,

Thiếu chi người lỗi lạc và tài ba,

Người này chết còn bao nhiêu kẻ khác

Nối tiếp nhau tranh đấu cho dân ta.

Thái Học chết vẫn không hư đại cuô.c

Tôi đã từng cạn xét lẽ gần xa.

Tôi không thể cam tâm rời đất Việt

Khi muôn dân quằn quại giữa đau thương,

Tôi không thể đành lòng đi trốn chết

Lúc anh em xông xáo chốn sa trường,

Tôi không thể bỏ những người tuấn kiệt

Trong ngục tù, đang nát thịt tan xương.

Thà ỏ lại xông pha trong khói đạn

Cho kiếm hờn uống máu kẻ thù ta,

Và tranh đấu đến khi trong xán lạn

Giống Lạc Hồng vui hát khải hoàn ca.

Hoặc lấy chết để tạ lòng những bạn

Đã vì tôi lăn lóc giữa phong ba.

Thôi Kiểm Điểm ! Anh hãy về thưa lại

Cùng những người đã chẳng ngại xa xôi,

Đã ba lượt sai anh qua biên ải,

Vượt muôn trùng sông núi đến tìm tôi:

“Nguyễn Thái Học khó vâng lời chỉ dạy,

Xin cảm ơn những bạn cố khuyên mời”.

***

Nước Việt Trường Tồn

-Kính cẩn tặng hương hồn những kẻ đã chết để cho dân tô.c được sống còn

-Thân ái tặng tất cả các bạn cùng lý tưởng tranh đấu.

Trong ánh sáng tưng bừng trời đất Việt

Dậy tiếng mừng điều tha thiết chờ mong:

Buổi bình minh mà dân tô.c Tiên Rồng

Cùng mong đợi suốt đêm đông lạnh lẽo

Đã nhum thắm chân trời xuân trong trẻo.

Dưới nắng hồng dìu dịu phủ ngàn cây,

Mầm tự do vun đắp tự bao ngày

Bằng xương thịt của bao trang tuấn kiệt,

Bằng máu huyết nảo cân dân tô.c Việt

Thoạt phủ đầy hoa lá ngát mùi hương.

Chợt giật mình tỉnh giấc, thấy vầng dương

Đã chói lọi ở phương đông rực rỡ,

Rồng đất Việt vui mừng nhìn sụp đổ

Những lâu đài kiên cố và âm u

Với gô.ng kiềm xiềng xích của quân thù

Đã bao năm buô.c vai mình nhức nhối

Và kiềm hãm thân mình trong bóng tối

Xa mặt trời, xa thế giới văn minh,

Xa nền văn hóa Việt rực quang vinh,

Để ngăn cản không cho mình tiến hóa.

Máu đông đặc trong tim vì lạnh giá

Trong hơi xuân ấm áp bỗng dần tan

Rồi dạt dào theo huyết quản lan tràn

Mang sinh lực phát cùng trong thân thể.

Những cơ quan từ bao năm kiệt quệ

Đều dần dần tỉnh dậy. cả thân rồng

Bị liệt tê trong suốt cả đêm đông

Thấy sức mạnh nghìn xưa bừng sống lại.

Vòm trời rô.ng giục lòng thêm hăng hái

Rồng nương theo ngọn gió lốc quay cuồng,

Băng mình trên mặt bể Thái Bình Dương

Rồi bay vút lên trời cao xanh biếc.

*

Hỡi các bạn thân yêu! Non nước Việt

Sẽ trường tồn bất diệt với thời gian,

Sẽ dần dần chiếm lại giữa vinh quang

Mô.t địa vị rõ ràng trên thế giới.

Nhưng chúng ta, những người dân Việt mới,

Phải tỏ mình xứng với giống Tiên Long,

Phải cùng nhau hiệp sức, phải chung lòng

Xây đắp lại non sông đà bại hoại.

Phải dứt nạn tương tàn vì đảng phái,

Tận diệt mầm chia rẽ Bắc, Nam, Trung,

Và hòa chung giòng máu Việt hào hùng

Để nền móng quốc gia thêm vững chắc.

Phải qui tập những nhân tài lỗi lạc

Để cùng nhau tô điểm lấy sơn hà.

Cả tương lai đất nước ở nơi ta.

Phải cố gắng chớ dừng tay kiến thiết.

Đối với kẻ cùng chung giòng máu Việt

Đã lỡ lầm phạm lỗi với non sông,

Ta phải nên mở rô.ng lượng khoan hồng,

Và đối với những kẻ thù bạo ngược

Đã tàn hại quốc dân ta thuở trước,

Ta cũng cần phải có sự nhiêu dung:

Ở quê hương Lê Thái Tổ, Quang Trung(1)

Vô nhân đạo là điều không thể có.

Chúng ta phải cùng nhau lo gô.t bỏ

Tính ươn hèn ỷ lại của dân ta

Và tẩy trừ thói dâm vật xa hoa,

Những thói xấu nền văn minh vật chất

Tuy hào nhoáng nhưng kém bề sâu sắc,

Cùng với tinh thần phóng túng kiêu căng

Mà bọn người thờ vị kỷ đem sang

Để làm trụy lạc người dân đất Việt .

Phải khôi phục cái tinh thần tráng liệt

Cái tinh hoa nền cỗ học Đông Phương,

Đã luyện nên bao tính khí cang cường,

Đã hun đúc bao linh hồn trác việt.

Tính phục thiện tôn trọng điều hiểu biết,

Không bao giờ vụ lợi hay tham danh,

Không miệt mài theo đuổi bóng hư vinh,

Chỉ thích sống mô.t cuô.c đời lý tưởng,

Dáng nho nhả, hiền lành, đầy đô. lượng,

Nhưng vẫn không khiếp nhược hay ươn hèn,

Không cuối đầu sợ hải trước uy quyền ,

Không khép nép phục tùng người trái lẽ,

Hay cương quyết, uy nghiêm và mạnh mẽ,

Nhưng vẫn không lỗ mãng hay hung hăng,

Không để lòng đô.c ác, tính kiêu căng

Đưa hành đô.ng đi sai đường chính trực,

Đó là hình dung cuô.c đời đạo đức

Của người dân đất Việt tự muôn năm,

Sống luôn luôn bình tỉnh và âm thầm,

Họ chỉ biết phụng thờ non nước Việt,

Làm phận sự đến thế cùng, lực kiệt,

Rồi ung dung xem chết thoảng như về,

Suốt môt đời trong sạch chỉ say mê

Vẻ đẹp của nho phong đầy ánh sáng.

Trong trướng gấm, sau những ngày chiến thắng,

Như trong khám tối hay giữa pháp trường

Sau những ngày thất bại nhuô.m đau thương,

Họ ngâm vang, giọng ung dung vững chãi,

Những vần thơ trầm hùng hay khẳng khái,

Những áng văn vĩ đại để muôn đời.

Giữa vòng vây, bóng kiếm kích rợp trời,

Hay thất thế, mô.t mình trong trại giặc,

Họ cũng vẫn điềm nhiên không đổi sắc,

Cố bảo toàn danh dự của non sông,

Thân nát tan mà tất dạ sạch trong

Vẫn không khuất kẻ tham tàn bạo ngược.

Cái hào khí của người dân Việt trước,

Chúng ta cần phải có lúc gian nguy

Để tỏ rằng giòng máu Việt chưa suy,

Còn đáng được sinh tồn trong vũ trụ,

Khôi phục được tinh thần văn hóa cũ,

Chúng ta cần phải cải cách canh tân

Để nâng cao đời sồng của nhân dân,

Đuổi vạn quốc trên con đường kỹ thuật,

Phát triển đến tuyệt vời nguồn lực

Dồi dào và khỏe mạnh của dân ta,

Và làm cho rạng rỡ những tinh hoa,

Những đức tính của gióng nòi Đa.i Việt.

*

Hỡi các bạn ! Những công trình kiến thiết

Của chúng ta sẽ nặng nhọc lâu dài,

Và con đường đưa đến cảnh tương lai,

Cảnh xán lạn mà chúng ta mong ước

Sẽ hết sưc gay go, đầy trở lực.

Nhưng chúng ta chẳng được phép sờn lòng,

Để chồn chân vì lối bước gai chông.

Chúng ta phải đặt hết lòng tin tưởng

Vào sức mạnh tiềm tàng nhưng vô lượng

Mà dân ta đã tỏ tự muôn đời.

Quần tụ trên mô.t giải đất hẹp hòi,

Sống bên cạnh mô.t giống người hùng mạnh

Là giống Hán sớm văn minh cường thạnh,

Hai mươi lần đông đúc hơn dân mình,

Tổ tiên ta đã mạnh tuốt gươm linh

Luôn tranh đấu để xây nền tự chủ.

Đã giữ được vẹn toàn biên giới cũ,

Dẹp tan quân giặc Bắc đến tranh giành

Lại còn thừa sức lực diệt Chiêm Thành,

Bình Chân Lạp để mở đường Nam tiến,

Uy hiếp Miên, Lào, Xiêm La, Miến Điện,

Xây dựng nền bá chủ khắp miền Nam.

Suốt quãng đời dài dặc bốn nghìn năm

Đã phải trải biết bao ngày đen tối,

Nhưng luôn luôn cố tìm cơ quật khởi,

Chăng bao giờ thất vọng trước nguy nan.

Hơn nghìn năm dưới ách Hán hung tàn

Vẫn không để tiêu tan hồn chủng tô.c,

Khi đôc lập chẳng bao giờ nuốt nhục,

Chịu cam tâm khuất phục trước cường lân.

Ánh thanh gươm đất Việt đã bao lần

Khiến Trung Quốc phải bàng hoàng kinh đô.ng.

Phá Khâm, Liêm, Lý triều làm giặc Tống

Phải hải hùng chấm dứt mô.ng xăm lăng

Đoàn quân Nguyên thế mạnh tựa non tràn

Sức chế ngự cả hai châu Âu, Á,

Nhưng ba lượt sang nước ta đánh phá,

Ba lượt thua tơi tả, phải ôm hờn

Trốn trở về phía Bắc ải Nam Quan,

Hai mươi vạn quân Mãn Thanh kiêu, ác

Chỉ mô.t buổi giao chinh đà vỡ nát,

Làm dân Tàu vùng giáp giới Việt Trung

Cùng kinh hoàng đi trốn nạn Quang Trung.

Bao trang sủ anh hùng đà chứng tỏ:

Người giống Việt chẳng bao giờ sợ khó,

Chẳng bao giờ lui bước trước gian nguy,

Khi phú cường cũng như lúc suy vi

Vẫn không để mất tinh thần chiến đấu.

Hỡi các bạn ! Ta phải cùng noi dấu

Những anh hùng liệt sĩ của ta xưa.

Giống Lạc Hồng ta năng lực có thừa

Để xây đắp mt ngày mai xán lạn.

Đừng thấy khó mà sinh lòng chán nản,

Phải tiến lên ! Phải phấn chấn tự cường

Và bền gan chiến đấu cho quê hương

Xứng đáng với những ngày xưa oanh liệt.

*

Hỡi các bạn ! Lúc hoàng hôn sắp chết,

Nếu tình cờ bước chiến đấu gian lao

Đưa bạn đi đến đỉnh mô.t đồi cao,

Bạn hãy tạm dừng chân trong chốc lát

Và lặng ngắm cánh đồng không bát ngát

Phơi mênh mông xa tít dưới chân đồi.

Bên giòng sông uốn khúc lượn lờ trôi.

Mặt phẳng lặng dưới tà dương lấp loáng,

Hãy nhìn những đường kinh đào ngay thẳng

Nước trong veo thấp thoáng dưới màn cây

Chạy dọc ngang trên mặt cánh đồng lầy

Mang Nguồn Sống và Phì Nhiêu phân phát

Cho những vườn tược ruô.ng nương xanh ngát

Bao chung quanh những làng xóm êm đềm.

Dưới tàn cau phơ phất, hãy nhìn xem

Những mái ngói với nhà tranh chen chúc,

Và len lỏi dưới hàng sao cao vút

Kìa con đường thiên lý chạy quanh co,

Cả mô.t bức tranh đẹp đẽ nên thơ

Trước măt bạn đang phơi mình lô.ng lẫy.

Nếu bạn nhớ rằng mỗi phân đất ấy

Đều thắm nhuần nước mắt lẫn mồ hôi

Của tổ tiên khai thác tự muôn đời,

Nếu bạn nhớ rằng toàn dân giống Việt

Đã phải đổ biết bao nhiêu máu huyết

Trong những lần quyết liệt chống xăm lăng

Để giữ cho toàn vẹn mảnh giang san

Mảnh đất sống tối cần cho chủng tôc,

Bạn sẽ thấy cả bao nhiêu khó nhọc

Mà tiền nhân đã phải chịu vì ta.

Lòng biết ân, thắm thía và sâu xa

Sẽ bừng dậy, ngập tràn tâm trí bạn.

Trong làn khói tỏa mờ trong mái xám

Những nếp nhà lẫn quất dưới cây xanh,

Bạn sẽ xem như có khí anh linh

Của đất nước bay mơ màng phảng phất.

Và trong tấm màn sương lam dầy dặc

Phớt nhuô.m màu vàng nhạt của hoàng hôn

Phủ âm thầm lặng lẽ trên giang sơn,

Đang ấp ủ cảnh non sông Đại Việt

Tiếng chuông chùa trầm bổng giọng ngân nga

Vang vang trong hơi lạnh của chiều tà

Chen tiếng hát du dương xa văng vẳng

Của mục tử lùa trâu trên đồng vắng

Theo gió chiều bay vút trên từng không.

Bạn sẽ nghe như tiếng của non sông

Của nòi giống tự nghìn xưa vọng lại.

Bạn sẽ thấy trong mô.t giây cảm khái

Cả mối tình tha thiết mến quê hương.

Bạn sẽ tin với tất cả niềm thương:

“Dân tô.c Việt sẽ trường tồn bất diệt”.

ĐắNG PHƯƠNG

(1) Lê Thái Tổ sau khi thắng giặc Minh cũng như

Quang Trung sau khi đánh bại quân Thanh đều ra lịnh

cho nhân dân không được cố oán mà bạc đãi người

Tàu còn ở lại trên đất Việt.

File:Butchart lawn.JPG

***

One Response to ** Tập Thơ Hồn Việt _ G/s Ðằng Phương **

  1. doivienxu says:

    Nhận thấy các cuộc biểu tình vừa qua đã bất thành bởi vì Cs Vn đã thuần phục bọn ngoại ban quá rỏ rệt và cứ tiếp tục kêu gọi xuống đường như thế mãi thì cũng chảng có kết quả gì. Cuối cùng sẻ làm thối chí nản lòng giới trẻ nhứt là các nhóm HSSV.

    Xin được góp ý cùng quí vị về chuyện xuống đường.

    Trong tình hình hiện nay người dân trong Nước không thể tổ chức được một cuộc xuống đường quy mô như Ai Cập, các Trung Đông và Bắc Phi lý do thì quí vị cũng đã rỏ.

    Với khả năng của quí vị tôi thiết nghỉ quí vị có thể làm được một việc để chuẩn bị cho cuộc cánh mạng dân tộc, thay vì biểu tình mổi ngày chúa nhựt quí vị nên viết một lá thư kêu gọi các vị lảnh đạo tinh thần tôn giáo mời gọi tính đồ quy tụ về chùa, nhà thờ thánh thất, đạo trang cầu nguyên cho Quốc thái dân an, cầu nguyện cho ngư dân ngoài biển khơi, và định kỳ 2 tuần hoặc mổi tháng một lần và sau giờ cầu nguyên sẻ tổ chức đi bộ với một đoạn đườc nhứt định.

    Mồi lần cầu nguyện nhờ các vị lảnh đạo tinh thần các tôn giáo truyền bá bản kiến nghị mà các nhân sỉ trí thức gửi cho ĐDQH tuần rồi, có như vậy thì mọi tầng lớp đồng bào mới thấy được nguy cơ mất nước, và sau một thơi gian cầu nguyện thì sẻ chọn ngày N tuần hành ra tung ra các biểu ngử đòi hỏi nhà Nước phải giải quyết những yêu sách thoả đáng cho dân nghèo, dân oan, bảo vệ ngư dân tảy chay hàng hoá Trung Cộng v,v.

    Làm được như vậy thì mới làm cho bọn Cs Vn tiến thối lưởng nan, kế tiếp là các nhân sỉ trí thức đứng ra buột Cs Vn phải tiến hành dân chủ hoá đất Nước có như vậy mới bảo vệ được Tổ Quốc mới canh tan được con người và đất Nước

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s