L/s Lê Thị Công Nhân trò chuyện cùng X-Cafe

.

Rợ Tàu ghi nhớ ai ơi!
Làm con nước Việt muôn đời chớ quên.
Non sông muốn được lâu bền,
Tận trung báo quốc, không sờn quyết tâm.
Đất trời thấu tỏ tấm lòng,
Xin vì non nước gắng công báo đền.

***

Đả đảo Trung Quốc xâm lược Việt Nam!

Đả đảo ĐCSVN bán nước!

Toàn dân quyết tâm lật đổ ĐCSVN phản quốc, bảo vệ biên cương phía Bắc!

Ải Nam Quan, thác Bản Giốc, Hoàng Sa & Trường Sa là của Việt Nam!

***

The Vietnamese Communist Government is NOT legitimate. It’s illegal! It has never been elected by the Vietnamese people; Therefore, We demand a Free Election under a U.N. Supervision for Vietnam!

***

Đả đảo Trung Quốc xâm lược

 

Giòng máu anh hùng

***

***

***

Những bộ óc tuyệt vời, nhưng rất trẻ. Mời xem phim tài liệu trong link dưới đây.

http://vimeo.com/3340713

************************************************************************************************

***

************************************************************************************************

Cố Tổng Thống Khai Sáng Việt Nam Cộng Hoà:

 ***   Ngô Đình Diệm (b.1901 – d. 1963)  ***

***

 

U.S. President/Supreme Allied Commander Eisenhower welcomed VNCH President Ngô Đình Diệm.

***

Vietnameses’ Freedom Yellow Flag

***

       Luật sư Lê Thị Công Nhân

*

10/06/2010

LS Lê Thị Công Nhân trò chuyện cùng thành viên X-Cafe

(nguồn: Vietland)

Vừa qua, diễn đàn X-Cafe có được hân hạnh mời LS Lê Thị Công Nhân trả lời các câu hỏi của các thành viên X-Cafe. Sau đây là nội dung (sẽ được tiếp tục cập nhật):

Lê Thị Công Nhân:

Xin chào Ban biên tập X-Cafe và toàn thể quý độc giả!

Tôi thật sự vui mừng khi nhận được sự quan tâm và ủng hộ của quý vị dành cho tôi (dù là sự ủng hộ thể hiện dưới hình thức phản biện). Tôi rất vui lòng được trả lời những câu hỏi mà quý vị dành cho tôi. Đây là lần đầu tiên tôi làm việc kiểu như thế này và cảm thấy có phần hồi hộp xen lẫn thích thú không biết là mình có làm mọi người hài lòng không. Và nếu như mọi người không hài lòng thì mình có thể vượt qua áp lực đó một cách dễ dàng và vui vẻ hay không.

Nhưng dù sao thì tôi vẫn tiếp tục giương cao ngọn cờ của chủ nghĩa khai sáng tôi gọi là cờ Voltaire “Có thể tôi không đồng ý với điều bạn nói nhưng tôi sẽ bảo vệ đến chết quyền của bạn được nói ra điều ấy”. Vì nhiều lý do không được thuận tiện nên tôi chỉ có thể trả lời 7 câu hỏi trong 1 tuần và không trả lời những câu hỏi đã trả lời rồi (Xin mọi người thông cảm vì cái kiểu hỏi đi hỏi lại làm tôi nhớ lại cái cảm giác bị công an hỏi cung ! ? !) Cái cảm giác đó, thú thật, chẳng vui tẹo nào !

Những gì tôi có thể trả lời tôi sẽ trả lời một cách chân thật, bằng ngôn từ và văn phong của mình và chịu trách nhiệm về những gì mình làm. Kính mong Ban biên tập X-Cafe sẽ tôn trọng điều này, chỉ biên tập những lỗi chính tả. Nếu Ban biên tập không muốn / không thể đăng thì xin bỏ luôn toàn bộ phần / câu trả lời đó, tôi hoàn toàn không khó chịu vì tôi tôn trọng quyền của Ban biên tập.

x1 asked:

Trước hết, chúc mừng chị đã được tự do!

Xin chị vui lòng trả lời những câu hỏi sau của tôi:

1-. Chị đánh giá ra sao về phong trào đấu tranh dân chủ của Việt Nam hiện nay khi so sánh với thời gian trước khi chị phải vào tù?

Lê Thị Công Nhân: Trước hết phải nói cho rõ là tôi không hề được tự do, trước khi đi tù, sau khi ra tù và chưa biết đến bao giờ mới có được tự do ! Nhưng tôi có một tâm hồn tự do, một tư tưởng tự do và tôi quyết tử để có thể thể hiện điều đó ra bên ngoài, nếu không đó chỉ là tự do trong nội tâm, tôi với tôi mà thôi ! Và khi tôi tranh đấu cho điều này thì tôi hoàn toàn hiểu rằng mình cũng đã một phần nào đó bé nhỏ nhưng có thực, là đã góp phần tranh đấu cho tự do của cả những người khác nữa.

1- Về mặt bề nổi thì phong trào đấu tranh dân chủ của Việt Nam hiện nay có vẻ im ắng hơn so với thời gian trước khi tôi đi tù. Nhưng tôi thấy rõ phong trào đã có ảnh hưởng rất to lớn đến sự mở rộng và mạnh mẽ vượt trội không thể phủ nhận của những tiếng nói dân chủ trong nước trong rất nhiều các lĩnh vực. Tôi thực sự bất ngờ khi nhận thấy có rất nhiều người “tự nhiên cất lên lời chân thật” trong nhiều lĩnh vực mà trước đây (khi tôi chưa đi tù) thì hoàn toàn không được như vậy. Cho dù những tiếng nói ấy chưa phải là tiếng nói đấu tranh dân chủ, hoặc đã có nhưng chưa triệt để, và thậm chí chỉ là đòi dân chủ nội bộ của đảng cộng sản để đảng này “được trong sạch và vững mạnh để tiếp tục lãnh đạo đất nước” (? ! ?).

Sự im ắng này là điều dễ hiểu khi mà cộng sản đàn áp tàn khốc trắng trợn những tiếng nói đòi dân chủ triệt để, đã góp phần làm cho những người còn đang phân vân lựa chọn giữa dân chủ triệt để hay dân chủ từng phần / cục bộ / trong từng lĩnh vực sự kiện cụ thể, đã chọn cách thứ 2. Và vì thế mà công cuộc đấu tranh dân chủ của Việt Nam lại được dịp chậm hơn một tí ! Nhưng không sao dân mình là như vậy ! Cha ông sống thế nào thì con cháu về cơ bản là cũng sẽ gánh chịu/trở nên như vậy, trừ một số ít vượt trội nhờ cá tính mạnh mẽ, trí tuệ hơn người hoặc do một sự an bài đặc biệt nào đó.

Tóm lại như trong bức thư gửi anh Đan Tâm (một người bạn đang sống tại Anh quốc) tôi vẫn hy vọng và chờ đợi tất cả mọi người Việt Nam hãy quan tâm và dấn thân triệt để cho công cuộc đấu tranh dân chủ cho Việt Nam. Vì nếu chỉ một số ít người dấn thân và chấp nhận hy sinh vì người khác thì nghe ra công cuộc đấu tranh đó còn nhiều hiểm nguy và đáng sợ, nhưng nếu ai cũng làm cái phần vừa là nghĩa vụ vừa là quyền của mình của mình thì chẳng còn gì đáng sợ cả. Trong tù, các tù nhân thường nói (thậm chí là nói thẳng với tôi nhiều lần) rằng “Giá mà mỗi phường ở cái đất nước Việt Nam này có 1 con Công Nhân thì chẳng nhà tù nào chứa nổi, mà có khi nước mình bằng Singapore rồi cũng nên.” Thề có Chúa là họ đã nói như thế, còn tôi thì trong lòng sung sướng (thầm kín) và thích thú vì nghe cứ như là mình được khen vậy ! ! !

2. Chị đã đến một số nước đông Âu, nơi mà các cuộc CM Màu đã thành công, chị thấy các nhà đấu tranh cho dân chủ ở các nước đó khác với các nhà dân chủ Việt Nam như thế nào ?

Lê Thị Công Nhân: Xin cảm ơn là anh đã quan tâm đến tôi, dù là nhầm thông tin. Tôi chưa từng đi nước ngoài bao giờ. Cả đời tôi đến giờ bị nhuộm đỏ từ đầu đến chân dưới sự cai trị của độc tài cộng sản, chưa từng có 1 giây phút nào được hít thở bầu không khí dân chủ và tự do.

Tôi đã đi Ba Lan vào tháng 10 – 2006 và bị chặn bắt ngay tại cửa ra máy bay (sau 5 lần kiểm soát an ninh). Công an thậm chỉ đã nhấc bổng tôi lên khỏi mặt đất để đem tôi đi sau khi đã khoái chí ngắm nghía (qua camera theo dõi) vẻ mặt thích thú rạng rỡ của tôi khi lần đầu tiên đi nước ngoài trong suốt quá trình làm thủ tục tại sân bay. Rất tiếc là niềm vui của họ không được trọn vẹn vì tôi đã chuẩn bị cho sự “bị hỏng việc” của mình !

Tôi đã đi Thái Lan vào tháng 12 -2006 và bị bắt (chính xác là bị yêu cầu và dẫn đi) ngay tại sân bay, ở khâu an ninh thứ 2 (sau khâu gửi hành lý). Khi họ đưa tôi về phòng an ninh để làm việc thì thật là kinh ngạc khi thái độ công an hôm đó khá là dễ chịu, thậm chí có một anh công an tên là Tuấn gì đó còn hỏi xin tôi số điện thoại di động (? !). Hóa ra, trên đường về nhà mới nghĩ ra là vì mình đi bất ngờ không trao đổi qua điện thoại và Internet ở nhà nên Cục Nghe trộm và Nhìn trộm (tức Cục Kỹ thuật khoa học hình sự) không biết, nên phi đội khủng bố A42 không có mặt để thể hiện quyền lực bất tận và sự sáng suốt vô độ của họ. Còn hội công an xuất nhập cảnh nghe ra có phần lịch lãm hơn nhiều, dù vẫn chưa đạt yêu cầu !

Cho nên, thưa bạn tôi không thể trả lời ý chính mà bạn hỏi. Nhưng tôi vẫn mạn phép nói lên suy nghĩ chủ quan của mình là: Tôi tin rằng những nhà đấu tranh dân chủ ở Poland trước đây không chịu khổ giỏi bằng các nhà đấu tranh dân chủ ở Việt Nam trước đây cũng như bây giờ ( ! ? !) .

3. Chị có đồng tình với các hành động “bịt miệng” những người được cho là cộng sản, bảo vệ cộng sản của các cá nhân và các diễn đàn chống cộng ?

Lê Thị Công Nhân: Câu hỏi của bạn thật là kỳ cục, nhưng tôi vẫn có thể trả lời vì nó vẫn chưa phải là kỳ cục lắm.

Về nguyên tắc tôi không đồng tình với các hành động bịt miệng, dù là bịt miệng chó mèo (rọ mõm), chứ chưa nói là bịt miệng người.

Tôi đã tham dự nhiều lần và nhiều diễn đàn như vậy thì trực tiếp bằng trải nghiệm bản thân thấy rằng tất cả những tiếng nói phản bác đều không hề bị bịt miệng. Như chính tôi đây, đã nhiều lần trả lời những câu hỏi “pro-communist” như vậy. Việc lấy lại micro hoặc mute 1 nick nào đó chỉ vì người đó đã có những lời chửi bới tục tĩu hoặc gào thét một cách điên cuồng (có lẽ là bị mất trí vì cuồng tín cộng sản !). Và thưa anh, chính tôi đây đã muôn vàn lần bị chửi như vậy bởi những kẻ rỗi hơi và cuông tín cộng sản đó, nên các OPs và MC mới buộc phải stop họ lại.

Ôi chao ! Giá mà tôi biết nói bậy và X-Café cho phép nói bậy thì tôi sẽ tường thuật lại nguyên văn vài câu “những người được cho là cộng sản, bảo vệ cộng sản” đã phát ngôn ra để ca ngợi và bảo vệ chế độ độc tài cộng sản của họ. Nó thối đến mức độ, tôi thầm nghĩ “ cộng sản thật là thất phúc vì chỉ tuyển được những kẻ như thế để làm cái loa cho mình hay sao, hay hôm nào mình sang đó thử việc vài hôm cho lũ văn nô bồi bút này tắt điện luôn”.

Okay, đùa chút cho vui thôi, nhưng tôi chẳng bao giờ dám nói bậy đâu, dù được đào tạo trình độ tiến sỹ nói bậy suốt 3 năm trong tù, nơi mà có những câu nói bậy “ấn tượng khó phai” đã nghe một lần là nhớ mãi đến trọn đời, mới kinh !

Có lẽ không có một nền Chính trị nào lại nói bậy kinh khủng như cộng sản !

Và lý do quan trọng nhất để những người chủ các diễn đàn stop ai đó lại là vì đây là diễn đàn tư nhân, chủ diễn đàn phải bỏ tiền bạc, thời gian, công sức của riêng họ ra để duy trì diễn đàn thì chúng ta phải tôn trọng họ thôi, với lại tham gia diễn đàn là việc tự nguyện. Ai tự nguyện và có hứng thú với những tiêu chí của diễn đàn thì tham gia, vào đó nói bậy thì người ta cho ra thôi.

Cốt lõi vấn đề chính là chỗ này. Chứ không như chính quyền độc tài cộng sản, trấn lột tiền bạc, thời gian và công sức của nhân dân để dựng vỡ ngợi khen chính mình một cách trơ trẽn tận cùng của vô văn hóa. Người dân bị buộc phải xem vở bi hài kịch đó mà không biết làm thế nào để giải thoát chính mình ra khỏi cái trò mỵ dân thô thiển đó. Vì nếu không thích, vẫn phải nói là thích, nếu không muốn nghe / xem cũng chẳng còn gì khác để thay thế, chẳng may tìm được cái khác hay ho, thích thú thì cũng phải lén lút xem, bạo hơn nữa mà truyền bá cho đứa khác xem cùng để có nơi mà buôn chuyện tán phét thì cẩn thận nhá, nếu không là sẽ bị vào tù.

Như tôi đi chẳng hạn, bị đi tù vì tội quy định tại điều 88 Bộ luật hình sự “Tuyên truyền chống phá nhà nước CHXHCN Việt nam”. Tôi không thích đi tù tẹo nào, nhưng quả thật là cũng thấy tự hào vì được đi tù vì tội ấy, vì tử vi của tôi có cái cung tù to tướng treo lơ lửng trên đầu.

Xin cảm ơn vì câu hỏi của bạn !

x2 asked:

1. LM Nguyễn Văn Lý sau khi được trả tự do đã nói rằng hiện tại ở Việt Nam chưa có một lực lượng nào khả dĩ thay thế Đảng cộng sản Việt Nam. Vì vậy thà rằng cứ để Đảng Cộng sản lãnh đạo còn hơn là đẩy đất nước vào tình trạng rối ren như Thái Lan hay Philippines. Chị có đồng ý với nhận định này không ? Nếu không thì chị có phương án nào để giải quyết vấn đề rối ren nếu nó xảy ra ?

Lê Thị Công Nhân: Có lẽ gây rối ren cho nhau là khả năng thú vị nhất của mỗi con người chúng ta. Và khi đất nước chuyển chính trị nói chung và chuyển đổi chính trị từ độc tài sang dân chủ nói riêng thì lại càng là một sự thay đổi vĩ đại của vận mệnh dân tộc và quốc gia. Do vậy, sự “rối ren” nói theo cách dùng từ của bạn, là một điều tất yếu.

-Tôi không hoàn toàn đồng ý với nhận định của Linh mục Nguyễn Văn Lý như anh vừa nêu.

-Tôi cũng không có phương án cụ thể nào để giải quyết vấn đề rối ren đó, ngoài việc :

+ Cố gắng hết sức để tuyên truyền giải thích cho mọi người hiểu rằng rối ren là điều tất yếu của cuộc sống và chúng ta cần phải đối mặt với sự thật. Muốn đối mặt thì trước tiên phải không được ngoan cố sỹ diện mà chối bỏ sự thật, bằng cách phải thừa nhận sự thật. Chỉ rõ cho người dân mà đa phần còn thiếu hiểu biết về chính trị, rằng, những rối ren trong tình huống này là do chế độ độc tài cộng sản gây ra trong một thời gian dài, trong đó cũng có phần đóng góp của mỗi người dân Việt nam vừa là nạn nhân vừa là thủ phạm tiếp tay cho nền độc tài bằng sự chấp nhận thân phận nô lệ và những bất công mà cộng sản gây ra. Từ đó khích động tâm lý thẳng thắng tích cực của từng người dân cùng nhau bắt tay sửa chữa sai lầm của chính cá nhân mình, làng xóm mình, cơ quan doanh nghiệp mình, tỉnh thành mình, đất nước mình, là những cơ cấu nhỏ hơn tạo nên dân tộc mình, đất nước mình.

Khi nào cái suy nghĩ kiêu căng cho rằng mình là “anh hùng của thời đại và lương tâm của thế kỷ” vẫn còn ngự trị trong lòng mỗi người dân Việt nam vì cho rằng mình “đã đánh thắng 2 đế quốc to”, thì người dân Việt Nam vẫn tiếp tục là nô lệ tiềm năng của chế độ độc tài cộng sản. Một chế độ tàn ác vô luân khi nó giáo dục, tẩy não, nhồi sọ từng người dân Việt Nam một niềm tự hào trên đống tro tàn, giết chóc và dối trá để rồi giờ đây đa phần người dân Việt nam một mặt thì rất đua đòi hưởng thụ vật chất mới mẻ, một mặt lại tự ti trước văn hóa văn minh tốt đẹp phóng khoáng và tinh tế của nhân loại.

Tóm lại nếu bạn vẫn chưa nhận thấy rằng sự rối ren đó cũng có phần lỗi của bạn, mỗi người dân Việt nam, thì bạn làm sao có thể bắt tay sửa lỗi với thái độ khiêm nhường và chân thành được. Vì, chúng ta không bao giờ được quên rằng, cộng sản cũng là người Việt Nam, thậm chí là anh em trong chính gia đình của chúng ta. Tôi gọi đó là cả một dân tộc sai lầm yếu kém để cho đất nước rơi vào ách cai trị của độc tài cộng sản. Kinh Thánh Thiên Chúa giáo có một tinh thần mà tôi rất thích, đó là “Hãy khoan dung với tội nhân nhưng phải nghiêm khắc với tội lỗi.” Vì vậy hãy dẹp bỏ tinh thần tự tôn dân tộc thái quá và vô lý của chúng ta. Và sẽ thấy rằng chúng ta cũng chỉ là 1 trong hàng trăm dân tộc trên thế gian này, có vài nét độc đáo hay hay nho nhỏ (các dân khác cũng có nét độc đáo hay hay nho nhỏ của họ đấy !), và có những nét sai lầm đáng hổ thẹn chết người mà chỉ có vài dân trên thế giới có được là đã mê muội đi theo cộng sản hàng mấy chục năm trời, hàng mấy thế hệ con người đã chết đi, sinh ra và đang tiếp tục sống mà chưa biết chắc khi nào mới thoát khỏi thân phận nô lệ cộng sản.

Vì bởi, nếu dân tộc ta hay ho, tài giỏi, sáng suốt ; khoan dung, độ lượng, nhân từ; dũng cảm, anh hùng, chính nghĩa ; phóng khoáng, cởi mở, vui tươi; tinh tế, sâu sắc, lãng mạn, mà, đất nước chúng ta lại suy đồi, suy yếu, ô nhiễm và không đáng tự hào đến thế này sao ?

Có thể ai đó đang đọc những dòng này nghĩ rằng, hoặc tỏ ra là nghĩ rằng (để đánh phá tôi): tôi không yêu, không tự hào về dân tộc Việt nam, đất nước Việt nam, thì bạn đã nhầm to rồi. Tôi yêu đất nước này dân tộc này đến nỗi tôi chấp nhận vào tù, chấp nhận vui vẻ sống đời độc thân (99%, do hoàn cảnh đặc biệt, sáng mở mắt ra là thấy công an, tối nhắm mắt đi ngủ lại mơ thấy công an), chấp nhận khả năng mình có thể bị sát hại một cách đê hèn .. v .. v .. để cho từng người dân có quyền nói lên suy nghĩ của chính họ, bằng ngôn từ của chính họ và theo phong cách của riêng họ, cho dù tôi có thể hoàn toàn không đồng ý với họ. Nhưng tôi không thể chịu đựng nổi, khi mà trong hoàn cảnh đất nước hiện nay lại có ai đó thao thao bất tuyệt những giọng điệu tuyên truyền nhảm nhí rằng người Việt nam chúng ta là một dân tốt đẹp đáng tự hào đến nỗi cả thế giới phải ngưỡng mộ và khâm phục. Tôi thấy nhục nhã và lố bịch khi nghe như vậy !

Tất nhiên tôi hoàn toàn hiểu rằng dân tộc nào thời kỳ nào mà chẳng có một số người nào đó tài giỏi văn hoa vượt trội mang lại niềm tự hào cho dân tộc họ. Nhưng xét một cách chung nhất thì tôi dám thẳng thắn và dũng cảm đương đầu với những người có tính tự tôn dân tộc thái quá, mà nói rằng: theo tôi dân tộc Việt nam là một dân tộc có nhiều sai lầm và thấp kém đến nỗi để đi theo một thứ chủ nghĩa ngoại lai, tôn thờ những tên giặc ngoại tàn ác và để cho đất nước tồi tàn như ngày hôm nay.Tôi thương tôi và tôi thương người Việt nam ngay cả trong những sai lầm xấu xa nhưng không đời nào tôi lại có thể coi những điều sai lầm xấu xa tệ hại là đáng tự hào, tôi chưa bị mất trí !

+ Cố gắng hết sức để nhận được sự tham mưu cố vấn chuẩn xác và đúng đắn bằng cách bảo vệ và phát huy dân chủ tối đa, vì nhân dân nhiều người tài giỏi lắm !. Quyết đoán (nếu lúc đó chẳng may tôi lại được/bị an bài giữ một vị trí quyết định trong việc lãnh đạo đất nước Việt nam đang rối tinh rối mù) để sao cho công cuộc tái thiết các giá trị dân chủ và nền kỷ cương trật tự của xã hội được:đơn giản nhất đối với tất cả mọi người, tiết kiệm nhất về mặt tiền bạc và tuyệt đối bảo vệ tối đa môi trường và quyền sở hữu tài sản hợp pháp của người dân; tuyệt đối minh bạch trong mọi hoạt động của nhà nước, đặc biệt là chi tiêu ngân sách, và coi mọi hành xử thiếu minh bạch là một tội nghiêm trọng của các chính khách. Tóm lại là làm đâu dọn đó “Làm là phải gọn, dọn là phải sạch” bắt đầu từ dưới lên trên, từ việc nhỏ đến việc lớn. Chính quyền thì phải chịu trách nhiệm từ trên xuống dưới, từ chính sách mục tiêu thượng tầng xuống việc thực thi cụ thể. Đừng để cho bất kỳ ai phải gánh chịu sai lầm của mình, cho dù người đó “mê muội” xung phong làm vậy. Vì theo tôi, làm việc gì đó một cách cơ bản chung chung thì ai cũng làm được, nên vấn đề không phải là có làm được hay không, mà là làm như thế nào. Cho nên với tôi, mục tiêu cao siêu là cái mà ai cũng có thể giả vờ nói đến để phét lác, lừa dối đãi bôi, còn văn hóa, trí tuệ, trách nhiệm và tình yêu thương sẽ được thể hiện thật sự và đầy đủ trong phương pháp cách thức làm việc để đạt được mục tiêu đó.

2. Chị đánh giá thế nào về vai trò của quần chúng hiện nay đối với vấn đề dân chủ ?

Lê Thị Công Nhân: Phong trào dân chủ hiện nay chưa đến được với quần chúng nhân dân một cách rộng rãi, nhưng nó sẽ đến một cách bất ngờ. Vì nhân dân hiện nay vẫn chưa có được hiểu biết tối thiểu thật sự và đơn giản về chính trị và dân chủ là gì, vì thế mà tôi nói là chưa đến được. Còn nói sẽ đến cách bất ngờ là vì mọi sự căm phẫn đã chứa sẵn và trực chỉ bùng nổ bất kỳ lúc nào, chỉ cần có tự do ngôn luận (bao gồm trong nó là tự do thông tin và báo chí) trong một thời gian ngắn mà theo tôi là không quá 1 năm thì chắc chắn người dân sẽ xuống đường một cách ào ạt để lật đổ chế độ độc tài công an đảng trị của cộng sản ma quỷ này. Cho nên như quý vị cũng thấy rõ rằng, chính quyền cộng sản Việt nam (cả Trung quốc và Bắc hàn) ngày càng điên cuồng chà đạp quyền tự do ngôn luận của người dân, bằng cách siết chặt mọi nguồn thông tin và khả năng phát biểu của dân chúng, một cách tinh vi và vô sỉ. Nên nhớ Việt nam không hề có bất kỳ một tờ báo tư nhân nào. Tất cả chỉ để kéo dài nền độc tài được ngày nào hay ngày đó để vơ vét, bóc lột, tham nhũng, trộm cướp cho đầy túi tham.

Phải công nhận cộng sản quả là thiên tài của mọi loại thiên tài, vì nó có thể làm cho người dân nô lệ tự hào vì được là nô lệ, tự hào vì được cai trị bởi độc tài. Riết rồi người dân lúc nào cũng trong tâm trạng tự hào: tự hào vì đảng, bác; tự hào vì đói nghèo, tự hào vì đi xin viện trợ (thầy giáo dạy luật của tôi từng nói “Việt nam nghèo nhưng muốn viện trợ cứu giúp Việt nam không phải dễ đâu nhé, hơi bị kiêu đấy” . Thậm chí lãnh đạo cộng sản Việt nam còn ngẩng cao đầu kiêu hãnh khi các nước, các tổ chức nhân đạo xin tiếp kiến để bàn về chuyện viện trợ cho dân chúng Việt nam lầm than đói nghèo), tự hào vì các loại nhất thế giới, tự hào vì năm 2006 vào được WTO mà “bọn Nga còn vào sau Việt nam”, tự hào vì có thủ đô thuộc loại rộng nhất trên đời, tự hào vì luôn rình rập được đưa vào bản xếp hạng những nước vi phạm nhân quyền và tôn giáo nhất trên đời, thậm chí lại còn tự hào vì có con đường gốm sứ dài nhất trên đời, dù bụi mù mịt và mùi nước đái khai mù…

Tự hào nhưng không biết mình tự hào vì cái gì, dù như thế nào ta vẫn cương quyết rằng ta là một dân tộc đáng tự hào trên đời dù đến giờ dân nông thôn vùng sâu xa vẫn còn lo đói giáp hạt, trẻ con vẫn cởi truồng bụng õng chạy chơi trên đường làng !

Tóm lại là tôi tự hào vì tôi đã không chịu tự hào theo lệnh của đảng cộng sản và bác Hồ. Tôi tự hào là tôi đã và đang làm cho nhiều người bớt tự hào một cách vô duyên ngớ ngẩn vì không biết tại sao mình tự hào.

Khi nào dân Việt nam thuyên giảm bớt căn bệnh tự hào kỳ cục của mình thì họ sẽ là lực lượng chính tạo nên sức mạnh cho phong trào dân chủ. Vì suy cho cùng, dù tôi có là ai, dù bạn có là gì thì mỗi người cũng chỉ có 1 lá phiếu bầu cử mà thôi. Và chúng ta không thể xuống đường biểu tình thay cho nhau được. Chỉ có số đông quần chúng nhân dân mới tạo được sức mạnh vũ lực thật sự đạp đổ chính quyền độc tài cộng sản. Còn phong trào dân chủ và những người đấu tranh dân chủ là những người tiên phong, mở đường.

3. Vừa rồi, Lý Tống đã xịt hơi cay vào ca sĩ ĐVH. Chị có coi đây là “một cái tát vào mặt cộng sản” như quan niệm của LT ? Từ sau khi vụ việc xảy ra, chị có nhận thấy người dân trong nước (trong chừng mực chị được tiếp xúc) có thái độ khác với chị và các nhà đấu tranh dân chủ khác ?

Lê Thị Công Nhân: Lý Tống có thể coi việc làm của mình là “một cái tát vào mặt cộng sản”, một cú đá ~~~ hoặc một cái nhéo tai ..v..v.. là việc của Lý Tống. Tôi thì cho rằng hành động của Lý Tống thể hiện một sự dễ bị tổn thương ghê ghớm của tuyệt đại đa số người Việt tị nạn chính trị tại nước ngoài trước bất kỳ một hành động hoặc một con người nào mà lại ca ngợi (đúng nghĩa ca hát ngợi khen) nền chính trị Việt nam nói chung và Hồ Chí Minh nói riêng, dù người đó vô tình hay cố ý, có hiểu biết hay thiếu hiểu biết. Và, tôi hoàn toàn cảm thông với sự nhạy cảm đó của kiều bào lưu vong xứ người, vì, tôi, hiện ở trong nước nhưng hoàn toàn cũng có cảm giác dễ bị tổn thương như vậy. Việc hàng ngày hàng giờ phải nghe và nhìn những trò tuyên truyền bỉ ổi của bộ máy tuyên truyền cực kỳ hùng hậu của chính quyền cộng sản Việt nam để ca ngợi nền chính trị độc tài và xác ướp điêu toe (vì làm bằng chất dẻo tổng hợp) Hồ Chí Minh, thật sự là một sự tra tấn rất ổn định mà tôi phải chịu đựng, và chưa biết chắc đến bao giờ mới thoát ra được. Poor me much !

Từ sau khi vụ việc xảy ra, tôi thấy người dân (trong chừng mực tôi tiếp xúc và để ý thấy) không hề có thái độ khác gì với tôi hay với những người đấu tranh dân chủ khác. Sự kiện này được báo chí đỏ khai thác dữ dội theo chỉ đạo của Ban văn hóa tư tưởng Trung ương, theo hướng bôi nhọ Lý Tống và kiều bào nước ngoài. Tôi đã nghe nhiều điều bàn tán trong dân cư vì sự kiện “Lý Tống xịt hơi cay Đàm Vĩnh Hưng” với nhiều ý khác nhau nhưng chủ yếu là 2 nội dung, đại ý là: 1: Sang bên đấy (Mỹ, nước ngoài) thì đừng có dại gì mà ca ngợi cộng sản với bác Hồ, nó đánh cho vỡ mặt ; 2: đảng mình (ý là đảng cộng sản trong nước mình) vẫn nắm quyền thì mình phải sợ thôi, nói ra (nói ra sự phẫn nộ, phản đối) chết với chúng nó (đảng cộng sản) ngay, chứ ra nước ngoài họ ghét như chó (ý chửi đảng cộng sản là chó – theo ngôn từ chửi của Việt nam), bọn này (cộng sản) chỉ còn vài năm nữa thôi.

Chúa chứng giám cho tôi là tôi đã nghe như vậy. Phải mang danh Ngài ra thề, vì sợ công an đảng – còn đảng còn mình vốn đã đầy mặc cảm tự ti thù hằn nay lại nghĩ rằng tôi nói dối thì oan cho tôi quá. Tôi cũng tin chắc rằng lực lượng công an đảng chìm chuyên đi nghe trộm mọi động thái trong dân, cũng hoàn toàn đồng ý với tôi về 2 nội dung nêu trên về thái độ của dân chúng sau sự việc rùm beng “Lý Tống xịt hơi cay Đàm Vĩnh Hưng”.

Với những gì tôi biết về Lý Tống tôi nghĩ rằng Lý Tống thật sự là một người Việt Nam yêu nước và trong nội tâm luôn tràn đầy cảm xúc và những ý tưởng để thể hiện tình yêu theo cách riêng của mình. Nếu sau này có dịp gặp Lý Tống thì tôi tin chắc rằng đó sẽ là một kỷ niệm thú vị, bởi vì tôi rất ngưỡng mộ phi công và luôn đồng cảm với những người chống cộng, đặc biệt là chống cộng triệt để.

(Còn tiếp)

________oOo________

10/06/2010

Part 2 (Nguồn: X-Cafe)

x3 asked:

1- Từ quan điểm của Comparative Political Science, một mô hình xã hội muốn đạt được sự ổn định và phát triển thì cần phải bảo đảm được sự tương thích chặt chẽ giữa cơ sở hạ tầng và kiến trúc thượng tầng. Tiền đề của một xã hội Dân Chủ là phải dựa trên cả một nền tảng kinh tế, văn hóa, chính trị, xã hội, khoa học tương thích và phù hợp với nó.

Đài Loan đã cố gắng dân chủ hóa từ rất lâu, nhưng không thành công cho đến khi hội đủ các tiêu chuẩn này cách đây tầm 20 năm.

Vậy, khi chị cố gắng đứng lên thực hiện đòi Dân Chủ Hóa, chị đã thực sự nghiên cứu một cách kĩ càng và khoa học, dựa trên các bằng chứng, số liệu và luận điểm đáng tin cậy hay mới chỉ nghe nói rằng “Dân Chủ là rất tốt” nhưng thực sự chưa từng nghiên cứu kĩ về các yêu cầu cần có về xã hội Dân Chủ này? Chị đã thực sự nghiên cứu comparative Political Sciences hay mới chỉ lờ mờ phỏng đoán?

Lê Thị Công Nhân: Khi đọc câu hỏi của anh tôi có cảm giác mình đang làm một bài thi viết với một ông giáo khó tính, tự tin (Cũng tốt !) nhưng cũng không phải là quá ư tài giỏi hay thú vị.

Trước hết, xin đính chính Giáo sư Nguyễn Hoàng Phương là cha dượng của tôi. Tôi sống cùng cha dượng 19 năm từ khi còn rất nhỏ nên tình cảm của tôi đối với ông thật sự là tự nhiên như cha con ruột thịt, thậm chí đến giờ tôi cũng chưa bao giờ đặt ra vấn đề sự khác nhau giữa cha dượng và cha ruột là gì. Nhưng từ khi chính quyền cộng sản bắt tôi đi tù thì họ luôn dùng các phương tiện truyền thông tay sai của họ (nhưng lại trấn lột tiền thuế của nhân dân để hoạt động !?) để thường xuyên nhắc nhở gia đình tôi nói chung cũng như tôi nói riêng rằng ba Nguyễn Hoàng Phương chỉ là cha dượng của tôi mà thôi và “ả nhận vơ một ông bố nổi tiếng vì thấy sang bắt quàng làm họ”. Thật khủng khiếp là con người mà lại có thể làm tổn thương con người đến như vậy, tiếc là tôi đã được đọc những bài báo đó bằng chính đôi mắt của mình. Tôi ghê tởm tất cả những tội ác xuất phát từ một văn hóa thấp kém, a dua và tiểu nhân. Nếu có mâu thuẫn đến mức đối đầu thì hãy “choảng nhau” một cách tương xứng. Tay bo đánh tay bo, vũ trang chống vũ trang, lý luận đối lý luận chứ, sao lại lôi đời tư người khác ra để mỉa mai sỉ nhục. Không thấy ngượng với chính mình ư ? Không sợ chẳng may sau này có đứa con tử tế nhân hậu đầy lòng trắc ẩn, nó lại đau khổ nhục nhã vì những việc làm trước đây của mình sao?

Tôi chưa bao giờ là người có tấm lòng nuôi dưỡng thù hằn, nhưng riêng sự việc này lại khiến tôi luôn nghĩ đến khi Việt nam có dân chủ và những hồ sơ về việc chính quyền độc tài cộng sản đàn áp những người đấu tranh dân chủ, được bạch hóa thì tôi sẽ tìm bằng được cá nhân người nào chịu trách nhiệm chỉ đạo những việc làm đê tiện ác độc là bới móc và xúc phạm đời tư người khác. Và, tôi sẽ chỉ nói với người đó một câu duy nhất là “Ông/bà thật là may mắn khi được sống trong một gia đình hạnh phúc không có chuyện cha mẹ ly hôn, tôi thì không được như vậy, nhưng ơn Chúa tôi đã có một người cha dượng mà tôi kính yêu và thân thiết như cha ruột.”

Bây giờ tôi xin trả lời câu hỏi của anh:

Anh đã hỏi tôi rất cụ thể và nhấn mạnh “Chị đã thực sự nghiên cứu comparative Political Sciences hay mới chỉ lờ mờ phỏng đoán?”, tôi cũng xin trả lời một cách rõ ràng và hoàn toàn trung thực là tôi đã được học về học thuyết này, chứ chưa “thật sự nghiên cứu” và hoàn toàn không “lờ mờ phỏng đoán” gì cả.

Comparative Political Sciences cũng chỉ là một học thuyết trong rất nhiều các học thuyết chính trị mà con người đã nghĩ ra trong chính trị học mà thôi. Tôi đã được học qua về thuyết này và nhiều thuyết khác nữa trong lĩnh vực chính trị được giảng ở trong trường Đại học Luật Hà nội trong 2 môn học chính là Lý luận về nhà nước và pháp luật và Lịch sử các học thuyết chính trị và nhà nước. Những thuyết này đã được giảng cho sinh viên một cách méo mó phiến diện, ngây ngô và thô thiển, mục đích không gì hơn là để bôi nhọ hạ thấp làm cho sinh viên hiểu nhầm, hoặc có thể nói nhẹ nhàng hơn là hiểu thiếu, rồi từ đó cảm thấy không có học thuyết nào hay hơn, không có mô hình xã hội nào tốt hơn là cộng sản chủ nghĩa và một nhà nước độc tài chuyên chính bạo lực vô sản.

Buồn thay, từ khi ấy cho đến tận bây giờ tôi vẫn có ý nghĩ rằng, các giáo sư của tôi là không đến nỗi tồi tệ về mặt tư cách để cố tình dạy sai, dạy dối chúng tôi về mặt nội dung. Vì thế, tôi không còn cách nào khác, buộc phải nghĩ rằng trong quá trình họ là sinh viên, nghiên cứu sinh gì gì đó thì họ cũng được dạy và phải học theo cái cách mà họ đang dạy và chúng tôi đang học như vậy. Đó là nói dối, bôi nhọ, xuyên tạc, bóp méo, cắt xén, tất cả để tạo nên một comparation rằng Communism is the best in the world. Nhưng thực tế cũng có một số giáo sư giảng dạy trực tiếp cho chúng tôi là những người đi du học ở trời Tây về (Tây tư bản và Tây Liên Xô – nơi đã trân trọng vứt bỏ chủ nghĩa cộng sản vào thùng rác lịch sử cách đây hơi bị lâu rồi !), tiếc rằng cũng dạy như vậy. Chẳng hiểu đi du học để làm gì nữa. Nghĩ lại mà buồn ghê lắm đó ! Tôi tự biết thân biết phận mình cũng không phải người thông minh xuất chúng hay chăm chỉ cần cù bù thông mình gì cả, nhưng giá mà được học thật với những người biết sự thật và dám dạy sự thật thì có lẽ tình hình cũng không đến nỗi phải lọ mò tự tìm đọc và học về những điều cơ bản nhất của pháp luật và văn hóa đạo đức nói chung của con người đó là: sự trung thực, sự can đảm nói lên sự thật, và can đảm hơn nữa để bảo vệ quyền nói lên sự thật, là nhân phẩm – nền tảng của nhân quyền, là tự do – dân chủ – nhân quyền 6 chữ vàng quyết định cuộc đời và vận mệnh của một con người cũng như của một đất nước. Vì theo tôi, điều gì đúng với một con người thì cũng đúng với một quốc gia, một dân tộc.

Dân chủ tức là dân là chủ, tức là dân làm chủ. Tôi đảm bảo trên thế gian này không ai có thể định nghĩa khác đi được, trừ các thể chế độc tài dùng bạo lực để cưỡng bức người khác phải nói dối suy nghĩ thật của mình. Vì vậy cách anh đặt vấn đề cho thấy anh đã tự làm cho mình rơi vào một sự bế tắc, vì anh đã áp đặt ngay cho chính bản thân anh khi cho rằng “Tiền đề của một xã hội Dân Chủ là phải dựa trên cả một nền tảng kinh tế, văn hóa, chính trị, xã hội, khoa học tương thích và phù hợp với nó” chẳng khác nào ngồi đó và khăng khăng rằng phải có quả trứng thì mới có con gà.

Tôi khẳng định dân chủ là quyền làm chủ của người dân. Quyền làm chủ đó là một quyền thiêng liêng và tự nhiên, không ai ban cho, không ai cầu xin, tự nhiên là con người trong xã hội ai cũng có, thậm chí cư dân vãng lai trong một xã hội bản xứ cũng có những quyền dân chủ của họ, đôi khi còn hơn nhiều cả những quyền dân chủ tối thiểu. Còn việc quyền dân chủ đó sẽ được người dân thực hiện như thế nào là câu chuyện khác, vì nó phụ thuộc vào năng lực của từng cá nhân cũng như tính cách và các tố chất đặc biệt của cả dân tộc đó.
Trong các quyền dân chủ cơ bản nhất của con người thì quyền tự do ngôn luận, theo tôi là quyền cơ bản, quyền tiên quyết, quyền có tính phương tiện để thực hiện tất cả những nhân quyền khác. Và xin thưa với anh là ở đất nước Việt nam xinh đẹp rừng vàng biển bạc của chúng ta (trước đây ! ?) hiện nay không hề có quyền tự do ngôn luận. Trước đây dân ta đã có những quyền dân chủ cơ bản này, mặc dù còn bị hạn chế ở một mức độ nào đó. Nhưng, kể từ khi Hồ Chí Minh và các đồng đảng của ông ta lên nắm quyền, thì tất cả những quyền dân chủ cơ bản nhất đã bị xóa bỏ thậm chí bị cho là thù địch với nhà nước, trong khi cuộc đấu tranh cách mạng bất chấp mọi thủ đoạn của ông ta trước đó lại luôn đưa các quyền dân chủ đó ra làm mục tiêu để kêu gọi tập hợp dân chúng, và không ít nhà trí thức, quý tộc, đại gia thời đó đã bị mắc lừa. Hồ Chí Minh quả là một kẻ lừa đảo nói dối thành thần!

Nếu như không có quyền tự do ngôn luận, mà điều quan trọng nhất và trước tiên của quyền này là “tự nhiên cất lên lời chân thật” chứ không phải ngồi đó lấm lét nghó nghiêng xin quan trên cho chúng con nói thì chúng con mới được nói. Do vậy, kinh tế, văn hóa, khoa học, chính trị ..v..v.. sẽ phát triển bằng cách nào đây, nếu con người không được nói lên suy nghĩ của mình về cái mình cần, điều mình muốn, điều mình có thể làm để đóng góp vào đó. Thưa anh, quá trình người dân được nói lên suy nghĩ của mình như vậy chính là dân chủ tối thiểu, tự nhiên, đơn giản, thiêng liêng và dễ hiểu. Vì vậy, xã hội Việt nam hiện nay người dân chỉ thích và cũng chỉ quen sống bon chen ích kỷ, vô trách nhiệm là bởi vì họ thấy họ không được tham gia hoạch định các thỏa ước cùng chung sống (tôi diễn dịch khái niệm pháp luật, khế ước xã hội nói chung). Họ bị áp đặt, họ không chủ động trong việc đó, do vậy họ không quan tâm và không chịu trách nhiệm. Tất nhiên vẫn có một số ít người sẽ suy nghĩ và sống tích cực hơn mặc dù cũng trong những hoàn cảnh như vậy. Tôi là một người như thế. Tôi thấy mình cần phải lên tiếng, nếu không thì sau này tôi sẽ hối tiếc vì mình đã sống thờ ơ, vô cảm, đạo đức giả, kiêu căng, ảo tưởng, hoang đường đợi chờ người khác làm việc tốt cho mình hưởng. Còn việc tôi lên tiếng như vậy sẽ được gì thì quả thực là không thể nói chắc 100% được. Nhưng đó cũng là điều bình thường vì trước hết là năng lực tôi có hạn, thứ 2 tôi là thiểu số trong xã hội, thứ 3 là tương lai là điều bí ẩn, chính vì thế mà chúng ta tiếp tục sống.

Anh nói “Đài Loan đã cố gắng dân chủ hóa từ rất lâu, nhưng không thành công cho đến khi hội đủ các tiêu chuẩn này cách đây tầm 20 năm” anh lại sai rồi. Nói anh sai là vì “ dân chủ không phải là một thời điểm, và 20 năm đó chính là quá trình người dân Đài Loan thực hiện quyền dân chủ của mình để đất nước của họ được như ngày hôm nay. Quá trình này được thực hiện một cách khó khăn trên nền tảng một đất nước còn thiếu dân chủ và luôn trong tình trạng căng thẳng về xung đột vũ trang với Trung cộng Mao it, nên thành quả của họ có thể đến chậm so với họ mong đợi, hoặc đến nhanh quá so với kẻ thù của họ đợi mong. Đó là do năng lực của họ và vận mệnh dân tộc của họ.

Việt Nam hiện nay ư, còn triệu lần thua kém nền dân chủ của Đài Loan cách đây 20 năm. Thậm chí người dân Việt nam hiện nay vẫn tiếp tục bị chính quyền độc tài cộng sản lừa đảo bằng thủ đoạn tẩy não nhồi sọ tinh vi, rằng cứ lo làm ăn kiếm tiền (phát triển kinh tế), cứ hoạt động văn học nghệ thuật và vui chơi giải trí theo như nhà nước cho phép và cả bị nhà nước cưỡng bức nữa(văn hóa), cứ an tâm mà phục tùng chế độ độc tài công an đảng trị (chính trị), ai như thế nào cứ tiếp tục như thế (ổn định xã hội), nghiên cứu khoa học theo đường lối và mục tiêu nhà nước đã đặt ra từ trước (thế thì còn gọi gì là khoa học?), rồi thì sẽ có dân chủ. Có lẽ phải gọi tên nền dân chủ cộng sản hão huyền này là “Nền dân chủ hãy đợi đấy!”.

Chính quyền Việt nam coi dân chủ là miếng mồi ve vẩy từ đằng xa, coi dân chủ là phần thưởng để người dân thiếu hiểu biết và dại dột cứ thế mà lầm lũi đi theo từng đàn với tốc độ của loài rùa, trong tâm trạng yên tâm phấn khởi là quyền dân chủ của mình đã có nhưng mình chưa xứng đáng được hưởng cần phải phấn đấu để chính quyền ban tặng hoặc có thế nói là bố thí xin-cho đối với người dân. Tự dưng trong đoàn người lầm lũi ấy, có một số kẻ hùng hổ nhảy ra nhất quyết không đi xin, mà chuyển sang vị thế đi đòi “ Cộng sản đốn mạt lừa đảo lưu manh kia, mày cướp quyền dân chủ của tao mà giờ lại bảo tao đi xin mày rủ lòng thương trả lại à. Không có đâu, tao đòi quyền dân chủ đương nhiên của tao, mày liệu hồn trả lại mau, nếu không sẽ phải trả giá đắt, thậm chí là rất đắt đấy.” Trong số đó có tôi, hơi trẻ một tí, hơi bé một tí, hơi ngố một tí, nhưng chẳng may lại nhận ra rằng nếu mình đi cầu xin bọn cướp cái thứ vốn là của mình đã bị chúng cướp đi thì nghe chả đúng đạo và lý tẹo nào, lại còn hèn hèn thế quái nào ý!

Nhưng nếu tôi không nhầm thì anh vẫn ở trong đoàn người kia, đi mãi, đi mãi, cầu xin lòng thương xót của đảng cộng sản trộm cướp lưu manh trả lại quyền dân chủ cho anh vào một ngày đẹp trời nào đó khi anh đã “tiến hóa và phát triển” đến mức xứng đáng! Nhưng biết thế nào là xứng đáng đây khi anh vẫn không hiểu được rằng-là con người- anh đương nhiên có các quyền dân chủ đó. Ok, vậy thì khi nào anh cảm thấy mình đã hội đủ các tiêu chuẩn xứng đáng để được đảng cướp trao trả quyền dân chủ ( mà chúng vẫn “đang khóa cất trong hòm” – lời Hồ Chí Minh) thì báo cho tôi với nhé. Vì tôi e rằng cộng sản đợi lâu quá mà vẫn không thấy anh có chút biểu hiện nào là xứng đáng được có quyền dân chủ (theo tiêu chí chúng ban ra) nên quên mất tên anh trong danh sách chủ nhân tài sản có tên gọi “quyền dân chủ” mà chúng đang cất trong hòm, thì tôi sẽ giúp anh đi kiện để đòi lại, tôi vốn là luật sư mà, chắc chắn sẽ helpful trong việc này.

x3 asked:
2-Tôi cũng được biết rằng, có những quốc gia độc đảng nhưng có nền KT rất phát triển như là Singapore, cũng như có những quốc gia mà sự Dân Chủ Hóa, Đa Đảng đều dẫn tới sự khủng hoảng, thiếu ổn định về KT,CT… như là nhiều quốc gia ở châu Phi..

Vậy tôi xin hỏi, chị phân tích như thế nào về các mô hình xã hội được áp dụng một cách thất bại và thành công mà tôi đã nêu ra? Chị hướng tới sự dân chủ kiểu các nước châu Phi hay hướng tới sự độc đảng kiểu Singapore? Và được dựa trên luận chứng khoa học gì?

Tôi nói anh là ông thầy không tài giỏi và thú vị chính là ở ý hỏi thứ 2 này. Và phần trả lời này của tôi hoàn toàn liên quan đến phần trên, một số ý miễn nhắc lại.

Lê Thị Công Nhân: Trước hết Singapore không phải quốc gia độc đảng. Tôi không biết kẻ nào và động cơ đê hèn gì mà chúng lại nhồi sọ anh một sự dối trá trắng trợn như vậy. Singapore là quốc gia dân chủ và đa đảng, còn việc đa phần người dân cứ bầu một đảng lên cầm quyền (được bầu lên cầm quyền chứ không phải trơ trẽn tự phong mình là đảng cầm quyền như đảng cộng sản Việt Nam tự ghi trong hiến pháp đâu nhé) là do người dân họ muốn thế. Vì, đảng của ông Lý Hiến Long đó đã chiếm được cảm tình và niềm tin của họ so với các đảng khác. Anh hoàn toàn có thể kiểm tra điều này trên báo chí.

Còn các quốc gia có dân chủ và đa đảng mà vẫn có khủng hoảng, thiếu ổn định … như các quôc gia ở châu Phi là vì năng lực, tính cách của họ, và thậm chí có thể nói là do vận mệnh dân tộc của họ nữa (Tôi là người hữu thần mà – Ki tô hữu Tin Lành). Chứ hoàn toàn không phải vì có dân chủ đa đảng mà họ trở nên khủng hoảng, thiếu ổn định. Và lại càng không phải là vì có dân chủ đa đảng mà vẫn khủng hoảng, thiếu ổn định nên họ cần/nên thiết lập một chế độ độc tài – theo kiểu Việt nam chẳng hạn, nghe cho đỡ ghê so với “gã lùn Bắc Hàn” hay “Trung cộng Mao it”.

Ngoài ra tôi cũng muốn lưu ý anh về các khái niệm ổn định, bất ổn định, khủng hoảng ..v..v.. trong lĩnh vực chính trị xã hội, vì có vẻ như anh đã nhầm lẫn một cách cố ý hoặc bị ai đó cố ý làm cho nhầm lẫn (!?) giữa: ổn định với trì trệ và bất động; bất ổn định với chuyển động, vận động và thay đổi; khủng hoảng với sự rối ren tất yếu đương nhiên có để thay đổi ..v..v..

Chính trị là lĩnh vực quan trọng nhất của một con người trong xã hội nói chung và cả trong đời sống riêng tư nữa, tôi thật sự nghĩ như vậy. Vì ai cũng có thông tin để nói và muốn người khác lắng nghe mình, ai cũng làm việc kiếm sống, ai cũng tham gia giao thông, ai cũng cần/phải được học hành/chữa bệnh, ai cũng phải dạy bảo con em mình hành vi ứng xử đạo đức tối thiểu ..v..v.. nhưng làm tất cả những việc đó cùng nhau chúng ta sẽ làm thế nào đây để không ảnh hưởng xấu đến cái chung cũng như cá nhân nào khác, việc này chính là chính trị. Chính trị tốt sẽ làm những điều đó được thực hiện đúng, thật, tốt, đẹp, tiết kiệm, gọn, nhẹ, nhanh, minh bạch, và vui. Chính trị Việt nam hiện nay không có những điều này.

Chúng ta cần phải trao đổi để có những thỏa thuận quy ước với nhau để cùng chung sống được nhịp nhàng, hài hòa cho chúng ta hiện tại cũng như cho tương lai con em chúng ta. Vậy sự ổn định phải hiểu thế nào đây trong khi cuộc sống tự nhiên của từng cá nhân và toàn xã hội thay đổi hàng ngày, hàng giờ. Sự ổn định phải là điều mang tính bản chất tốt và đẹp của con người, để cho con người có một cuộc sống cộng đồng tốt và đẹp hơn. Chứ, ổn định hoàn toàn không phải là một hình thái, một cơ cấu tổ chức bộ máy nhà nước mãi không thay đổi, cứ như vậy hoài. Cơ cấu tổ chức chính trị của một quốc gia không phải là sự cân đối tương xứng về màu sắc bố cục một cách thô thiển ngây ngô, mà nó phải và chỉ được dựa trên nền tảng và mục tiêu vì sự phát triển tự do của con người để con người có thể phát huy tất cả những khả năng tốt đẹp của mình, và đồng thời không ngăn cản người khác làm việc tương tự.

Đức Chúa Trời là Đấng Tạo hóa không sinh ra chúng ta một mình, và Ngài muốn nhìn xem chúng ta sẽ sống với nhau như thế nào. Nhưng chúng ta sẽ sống với nhau như thế nào đây nếu như ngay điều tối thiểu nhất là lắng nghe tiếng nói khác biệt của người khác mà chúng ta cũng không làm nổi, thậm chí không chịu nổi. Chúng ta quá kiêu căng vì thế mà chúng ta ngu dốt, nên chúng ta thụt lùi trong thế gian. Chúng ta ngu dốt chúng ta lại càng kiêu căng, nên chúng ta lố bịch bởi sự kiêu căng của mình trong nhân gian. Nói vậy không có nghĩa là chúng ta không có cách thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn này. Cách duy nhất là chúng ta phải đối diện với chính mình, vượt lên những sai lầm, tội lỗi của chính mình, và do vậy theo tôi, đức khiêm nhường mà tôn giáo dạy chúng ta thật sự là một điều rất tự nhiên và là nền tảng của dân chủ. Khiêm nhường khiến ta biết rằng người khác cũng tài giỏi không kém gì ta thậm chí hơn ta, vậy thì trước hết phải lắng nghe tiếng nói khác biệt với tất cả sự bình tĩnh, thậm chí là tôn trọng, còn nghe xong mà cảm thấy không đồng ý thì nó lại là câu chuyện khác.
Thành viên Bonbon:
3-Tôi được biết, học giả Hồ Chí Minh đã khẳng định về Độc Lập, Tự Do, Dân Chủ trong tuyên bố thành lập nước VNDCCH năm 1945. Theo ông, Dân Chủ chính là “Con người ta sinh ra là có quyền bình đẳng, ai cũng có quyền được sống, được học hành, được mưu cầu hành phúc” và đã được hiện thực hóa bằng việc đưa VN từ một đất nước nô lệ trở thành một đất nước độc lập.

Tôi cũng được biết, khái niệm về tự do và Nhân Quyền được hiểu rất khác nhau, và chỉ có sự tự do tương đối nằm trong một khuôn khổ nào đó. Tùy vào cách hiểu khác nhau mà dẫn tới sự hình thành những thể chế chính trị, kinh tế, xã hội khác nhau.

Ví dụ, chắc là sự tự do mà chị hướng tới khác với sự tự do cướp của giết người, tự do vu khống, tự do chửi bới, tự do tấn công cá nhân, tự do xịt hơi cay. Trong xã hội Hồi Giáo thì tự do QHTD ngoài hôn nhân lại là một tội ác. Và đặc biệt, sự tự do mà rơi và tay những người ngu dốt thì sẽ trở thành tự do đua xe, tự do dắt trâu bò trên đường quốc lộ. Ở VN hiện nay có những quyền tự do mà ở Mỹ hoàn toàn không có, ví dụ như tự do dùng windows lậu, mà nếu áp dụng đúng luật pháp US, cứ download một bài nhạc phạt 25000$ thì sẽ chắc chắn trở thành thảm họa. Hay ở US có sự tự do xem phim khiêu dâm mà VN không có.

Vậy tôi muốn hỏi chị Nhân rằng:”Sự tự do của chị hướng đến có sự khác biệt gì so với sự tự do của tác giả Hồ Chí Minh, và có tốt hơn hay không? Và chị nghĩ sao nếu dân trí VN không thể đủ để điều khiển sự tự do “mới mẻ” này để trở thành tự do đua xe bò trên đường quốc lộ?

Chúc chị sức khỏe và thành công.

Lê Thị Công Nhân: Một lần nữa lại lấy làm tiếc mà nói rằng anh là một thấy giáo không những tồi mà là rất tồi. Vì anh đã tồi ngay cả với chính mình thì lấy đâu ra anh tốt với tôi cho được.
Nói vậy là vì anh đã nhầm lần (chẳng biết cố ý hay vô tình, nhưng tôi nghiêng về khả năng cố ý !) các khái niệm tự do và tùy tiện.

Tôi định nghĩa Tự do là không có ràng buộc hoặc chỉ có ràng buộc ở mức tối thiểu để đảm bảo tự do của người khác. Và tôi hiểu tùy tiện là thích làm gì thì làm không cần quan tâm đến người khác nghĩ gì và hậu quả việc làm đó ra sao.

Xin kể cho anh chuyện thật trong đời tôi:

Hồi ấy là khoảng tháng 11 năm 2006, tôi bị mật vụ A42 mặc thường phục (tất cả !?) đến nhà cưỡng chế bắt đi thẩm vấn. Tôi vẫn nhớ hôm đó là ở cơ quan điều tra phản gián, một ngôi nhà có sân rộng, không biển hiệu, trong ngõ 34 đường Âu Cơ Hà nội. Nữ Đại úy mật vụ Doãn Anh Thủy, người có thân hình cao lớn và gương mặt của một người đàn ông không đẹp trai, nhưng cũng không xấu trai lắm (tóm lại là không cần nhiều công sức để hóa trang thành đàn ông !?), đã nói với tôi nhấn mạnh rõ ràng từng lời, với tất cả sự tự tin khoái chí, nguyên văn “Kêu gọi tự do cái gì, hở ? Xã hội đang ổn định như thế này mà định phá rối à ? Tự do đi lại thì ai thích lao xe máy ô tô vào nhà người khác cũng được à, rồi bảo là tôi có quyền tự do đi lại tức là thích đi đâu thì đi. Tự do cư trú thì ai thích vào chiếm nhà người khác ở cũng được à, rồi nói là tôi có quyền tự do cư trú nên thích ở đâu thì ở à?” Tôi tức cười gần chết nhưng vẫn cố đợi chị ta nói xong để đối đáp. Chị này nói xong thì có vẻ đắc thắng sung sướng ghê ghớm. Tôi đáp “Chị đã nhầm giữa tự do và tùy tiện rồi đó. Chị hình như đang nói về những người điên thì phải?” Chị ta im lặng và có vẻ uất ức biển ta ơi lắm!

Chúa chứng giám việc kể trên. Và, hôm ấy tôi nhớ chính xác là họ còn để sẵn một máy ghi âm hiệu Sony trên mặt bàn ngay trước mặt tôi. Khi tôi định cầm cái máy lên xem thì họ quát tôi vừa nặng lời vừa vô lý, rằng “Người có học lịch sự mà tự động cầm đồ người khác thế à?” Tôi buồn cười quá, suýt nữa thì tưởng rằng mình viết đơn xin bị thẩm vấn và rất hân hạnh được đến đấy. Sau này khi bạch hóa hồ sơ các bạn sẽ được nghe cái đoạn cực hay ngoài sức tưởng tượng này, để biết thế nào là tự do dưới chế độ độc tài.

Sau này khi bị bắt tù, Trung tá Ngô Quang Du (giờ đã thăng quan tiến chức làm Thượng tá), là người hiện nay “đặc trách” bác Nguyễn Thanh Giang (2 bác cháu duyên thế cơ chứ, cùng có chung một “đồng chí công an đảng-còn đảng còn mình đặc trách !) cũng có lần nói với tôi như vậy. Anh này nói y hệt chị kia, cũng 2 cái ví dụ đó. Anh này được cái tử tế hơn là dũng cảm thể hiện sự phát ớn của mình khi phải tua lại cái băng rè của Hội đồng lý luận nhà nước trung ương bằng cách: 2 tay vòng ôm trước ngực, mắt nhắm nghiền, cái đầu hói lắc lư làm ve tóc xoăn chạy xung quanh đầu rung lên như chó bông, một răng sún, một răng bọc vàng, đều ở hàng tiền đạo, đùi cũng rung loạn xạ làm cái ghế cũng lập cập run theo. Tôi thì hí hửng vì trong tù nói riêng cũng như trong hàng ngũ công an nói chung, chẳng mấy ai có được bộ dạng hài hước như vậy. Lúc đó tôi ngắm nghía anh ta và thầm nghĩ giá mà có giấy mầu và cái kéo mình sẽ cắt một cái nón hình chóp nhọn cho anh ta đội thì sure là anh ta sẽ đủ tiêu chuẩn làm chú hề kiểu cổ trang châu Âu. Nói chung là tôi thích cái sự gồng mình lên để tua cho hết cái băng rè của anh Ngô Quang Du này hơn vì hình như sự chất phác vẫn còn rơi rớt lại tí ti ! ! !

Họ tua băng rè của họ, tôi cũng tua băng rè đối đáp của tôi, vì sự thật và chân lý cũng chỉ vậy thôi, chẳng hơn chẳng kém được, chẳng phát minh cũng chẳng bôi xóa đi được. Và, anh Du này khi nghe tôi đối đáp cũng trả lời bằng sự im lặng, đi kèm là sự thở phào vì cuối cùng cũng đã nói xong những gì buộc phải nói dù trong lòng chán còn hơn ăn trứng rán 1 tuần! Nếu vậy, tại sao họ không nói khác đi nhỉ ? Mất công ăn việc làm này ta lại làm việc khác còn hay hơn. Nó đàn áp mình mình lại tố cáo nó. Bây giờ mình làm những việc này chưa được gì trước mắt nhưng chắc chắn 10 năm, 20 năm sau, thậm chí có thể là 5 năm nữa thôi, mình sẽ tự hào vì quá khứ sôi động, chính nghĩa, hồi hộp thú vị mà mình đã sống.

Àh, ngoài ra xin nhắc lại với anh là cái câu mà anh cho là ông Hồ Chí Minh nói trong bản Tuyên ngôn đọc ngày 2-9-1945 đó, thiên hạ nói nhiều nhiều lắm rồi, lâu lâu lắm rồi. Ông Hồ Chí Minh nói lại thôi, cũng tốt, vì lại càng có thêm bằng chứng ông ta là kẻ đại bịp siêu lừa khi nói một đằng làm một nẻo, không những thế khi bị người khác phát hiện thì lại dùng bạo lực và thủ đoạn đê hèn bỉ ổi để bịt mồm người ta.
Tự do mà tôi mơ ước không khác nhiều so với tự do mà ông Hồ Chí Minh đã nhắc lại lời cổ nhân. Cho nên chúng ta quay lại câu nói bất hủ của Tổng thống Việt nam Cộng hòa Nguyễn Văn Thiệu “Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm”.

Nhớ nhé, tự do chứ không phải tùy tiện.

Làm ơn nhớ nhé, nếu không là lại tự làm mồi cho trò mỵ dân của cộng sản thì tội nghiệp chúng mình lắm đó, đám dân ngu khu đen hóng hớt học hỏi khái niệm tự do thì bị cộng sản chụp cho ngay cái mũ tùy tiện vào đầu, thế là lại hoa mày chóng mày, tối tăm mặt mũi không biết đường nào mà lần, thậm chí còn nghĩ rằng “Tự do mà cũng như tùy tiện thế này thì em vái cả nón, cứ “Vũ như cẩn” còn hơn !” Thì chết, chết thật đó !
Hy vọng là anh hài lòng với câu trả lời của tôi. Mà anh có không hài lòng tôi cũng đành chịu thôi, vì năng lực có hạn. Nhưng tôi thề trước bàn dân thiên hạ là sẽ không làm gì anh cả khi anh thể hiện sự không hài lòng đó một cách tối đa và thoải mái nhất mà anh có thể, vì đó là dân chủ mà. Nhớ đừng có nói tục chửi bậy và vu khống xuyên tạc như cộng sản nhé. Kiểu đó là tui nghỉ chơi, mà diễn đàn cũng cho anh nghỉ chơi luôn đó.

http://www.x-cafevn.org/node/1071

______oOo______

part 3.

x4 asked: Theo chị, chị có nghĩ rằng, những người đang cầm vũ khí trong tay, do lịch sử để lại, tự nguyện đồng ý để một Đảng khác họ lên cầm quyền không? (khác ở đây là khác về tư tưởng và công lao đóng góp cho chế độ hiện nay).

Lê Thị Công Nhân: Có lẽ là không. Mà chắc chắn là không, bởi vì cộng sản thậm chí còn không hiểu rằng họ – một đảng chính trị thì không được phép có lực lượng vũ trang, và càng không được bắt lực lượng vũ trang của quốc gia-với sứ mệnh chỉ phục vụ quôc gia và dân tộc, lại phải phục tùng và tuyệt đối trung thành với một đảng chính trị cho đến muôn năm.
Khi anh nói đến đảng cộng sản với “công lao đóng góp cho chế độ hiện nay” thì tôi lại nghĩ cái chế độ này “lẽ ra không có thì hơn”. Mà một chế độ “lẽ ra không có thì hơn” thì công lao của cái đảng đã lập ra cái chế độ đó sẽ là gì đây ? Nếu không phải chỉ là một tội đồ, một kẻ thủ ác, một tên tội phạm ..v..v..

Và, tôi cũng không bao giờ nghĩ theo cách mà anh hỏi là có thể có chuyện một đảng này lại “đồng ý để một đảng khác họ lên cầm quyền”, vì một đơn giản là một đảng chính trị đúng nghĩa, tức là bình thường và thuần khiết như tuyệt tuyệt đại đa số các đảng chính trị trên thế giới thì sẽ không bao giờ tự xưng mình là đảng cầm quyền như đảng cộng sản Việt nam. Và một đảng chính trị có lòng tự trọng không bao giờ tự xưng như vậy thì cũng sẽ không đặt ra vấn đề là nó sẽ để một đảng khác lên cầm quyền. Vì, nhân dân và chỉ nhân dân mà thôi mới có quyền bầu cử chọn lựa người nào lên cầm quyền. Và, đảng nào có nhiều người được được dân tin, dân mến bầu lên cầm quyền thì đảng đó là đảng cầm quyền trong địa phương đó, đất nước đó, thời điểm đó. Chứ không như đảng cộng sản Việt nam tự xưng là đảng cầm quyền và còn hoang tưởng ngang ngược đòi cầm quyền đến muôn năm, gian trá đến thế là cùng, trơ trẽn vô sỉ đến thế là cùng.

Theo tôi, tư tưởng cầm quyền duy nhất đúng của nhà cầm quyền (tôi dùng từ nhà cầm quyền để nghe khách quan và không bị phản cảm như là dùng từ đảng cầm quyền) là dân chủ. Tức là chính quyền đó phải được xây dựng, bầu cử trên nền tảng dân chủ. Chính quyền đó hoạt động theo phương pháp dân chủ, tôn trọng dân chủ. Chính quyền đó có mục tiêu là mọi người có được quyền dân chủ tối đa, tức là tiến tới tự do tối đa, ngày càng tiệm tiến đến đường biên của dân chủ “Giới hạn của tự do là khi ta chạm đến tự do của người khác.” Việt nam hiện không có điều nay, dù trước đây đã từng có.

Tôi đánh giá cao câu hỏi của anh vì cách đặt vấn đề đảng cầm quyền Việt nam hiện nay là “những người đang cầm vũ khí trong tay”. Anh thật là tinh tường, vì chẳng mấy ai thấy rõ được sự tôn sùng và sử dụng bạo lực một cách cuồng nhiệt và xuyên suốt như vậy của đảng cộng sản trong toàn bộ quá trình hình thành và hoạt động hiện nay của họ. Như mọi người vẫn thấy là cộng sản vẫn tiếp tục bám riết và củng cố việc sử dụng bạo lực như là phương pháp cốt lõi của họ để cai trị xã hội, đến mức độ, bộ máy an ninh nội địa là công an còn huênh hoang vỗ ngực tự nhận mình là “công an nhân dân, chỉ biết còn đảng còn mình”. Hiểu được câu này chết liền ! Vì đã là công an nhân dân thì phải tự nhận là chỉ biết còn nhân dân còn mình ! Còn đã thích thú làm tay sai cho đảng đến mức tự nhận là “chỉ biết còn mày còn tao” như vậy thì phải đổi tên là “Công an đảng chỉ biết còn đảng còn mình” mới đúng chứ, nghe có vẻ thẳng thắn và đỡ rườm rà mỵ dân hơn. Có lần tôi đã nói về điều này trong bài thơ Road to perdition. Với tôi, trong mọi tình huống dù tồi tệ nhất thì sự thẳng thắn cuối cùng vẫn có thể cứu vãn được một cái gì đó.

Đảng cộng sản Việt nam được xây dựng trên bạo lực, duy trì bằng bạo lực và bây giờ cũng chỉ còn có bạo lực mà thôi. Đảng cộng sản Việt nam dùng bạo lực để cai trị mọi lĩnh vực của đất nước, từ triển lãm tranh cũng có công an văn hóa đến duyệt (Có lẽ chỉ có ở Việt nam mới có khái niệm công an văn hóa !), in thơ cũng có công an văn hóa duyệt, thi hoa hậu cũng có Tổng cục an ninh Bộ Công an tham gia ban tổ chức (Hiểu được chết liền ! Còn cố ý không hiểu sẽ chết từ từ !)..v..v.. Một đảng bạo quyền và tà quyền thì con đường tương lai duy nhất là đi xuống địa ngục, và ai đồng hành với chúng thì kiểu gì cũng sẽ vạ lây.

Hãy tránh xa cộng sản nếu bạn không thể chống lại chúng !

Nhưng chưa chắc bạn đã tránh xa được chúng dù bạn có khiêm nhường yếu đuối, biết thân biết phận đến nhường nào, vì, như mọi người đều biết một câu nói trứ danh, hàng khủng trong mọi loại hàng khủng của Lê Duẩn là “Ai không theo ta là kẻ chống ta.” Theo tôi đây là triệu chứng rõ ràng nhất của căn bệnh tâm thần hoang tưởng vĩ cuồng, và những tên lãnh đạo của các đảng cộng sản trên thế giới hình như đều mắc căn bệnh này, tùy các mức độ trầm trọng khác nhau. Rồi tôi lại nghĩ, hay là phải mắc căn bệnh này thì mới trở thành đảng viên cộng sản ? Vì, nếu không bị tâm thần hoang tưởng vĩ cuồng thì sao lại có thể kiêu ngạo đến thế ? Mọi nhà nước cộng sản đều là độc tài, cương lĩnh của tất cả các đảng cộng sản đều xác định họ là đảng cầm quyền, đều khăng khăng “công nhân và nông dân là lực lượng lãnh đạo xã hội”. Không tài nào hiểu nổi tại sao lại có những kẻ kiêu căng một cách bệnh hoạn như vậy, dám mặc định mình là lãnh đạo người khác. Như chú Vi Đức Hồi đã từng viết, một trong những điều sai lầm và là tội ác nhất của cộng sản là áp đặt cho một nhóm người nào đó là lãnh đạo xã hội, vì chẳng có ai hay nhóm người nào sinh ra lại có thể tự coi mình là lãnh đạo người khác. Ai tài giỏi đạo đức thì sẽ được bầu chọn một cách tự nhiên làm lãnh đạo người khác, vì đơn giản là năng lực của con người cần phải được thể hiện một cách cụ thể chứ không phải bằng một niềm tin cưỡng bức.

Hy vọng là sẽ nhận được câu hỏi thứ 2 của anh vì điều đấy có nghĩa là tôi đã không làm anh thất vọng. Tôi không muốn làm ai thất vọng, ngay cả kẻ thù của mình.


x5 asked: Chị Công Nhân, chị kiên quyết đấu tranh vì ước nguyện dân chủ muốn xóa bỏ sự độc quyền của ĐCS, hay chỉ đơn giản là muốn đòi công lý cho những người [nghèo] bị đối xử bất công?

Nói cách khác, chị đấu tranh vì mục đích chính trị hay mục đích công lý?

Lê Thị Công Nhân: Sự độc quyền của đảng cộng sản đã và đang gây ra muôn vàn bất công cho đất nước Việt nam. Và điều bất công nhất mà đảng cộng sản gây ra chính là sự độc quyền của họ. Cộng sản đã ngang ngược dùng bạo lực và sự tuyên truyền dối trá đến cùng để giữ sự độc quyền của mình. Và sự bất công này lại chính xác là lĩnh vực chính trị.

Vì vậy, tôi đấu tranh vì cả mục đích chính trị và mục đích công lý. Ngoài ra tôi còn đấu tranh vì một mục đích khác nữa, đó là để thỏa mãn tính cách và nội tâm của mình. Tính cách tôi không thích sự hèn hạ. Mà nghĩ một đằng nhưng lại phải nói một nẻo, đối với tôi là hèn hạ. Mà cư xử hèn hạ thì nội tâm của tôi cứ giằng vặt tôi. Nó béo tai tôi, nó đá ~~~ tôi, nó chửi thầm vào tai tôi, nó quằn quại trong thượng vị của tôi làm tôi đau tím tái mặt mũi, toát cả mồ hôi, nó chặn đường máu lên não tôi làm tôi đau đầu phát điên đi được, nó túm chân tôi làm tôi bước đi siêu vẹo thấp hèn ..v..v.. tóm lại là tôi sợ cuộc đấu tranh nội tâm là tại sao mình lại hèn đến thế.

Tôi sợ nhất cái cảm giác nhục nhã với chính mình.

Còn bạn thì sao ?

Bạn có đấu tranh không ? Và đấu tranh vì cái gì ?

Hy vọng chúng ta là sẽ đồng đội và là bạn của nhau trong công cuộc đấu tranh tuy vô cùng gian khó này nhưng bảo đảm với bạn là cực hay, bởi vì bạn sẽ không thể tưởng tượng được là mình có thể đã từng tồi tệ như thế nào và có thể thoát khỏi tình huống ấy một cách ngoạn mục ra sao. Đây là điều mà tôi thích nhất trong công cuộc đấu tranh “oắt con tép riu” của mình. Có một câu nói mà tôi rất thích “Khả năng là điều tiềm ẩn của mỗi con người.”

Nếu tôi có thể thì tại sao bạn lại không ?

Tôi đã đi trước rồi và thậm chí đang nói chuyện với bạn đây, và vẫn tiếp tục đưa tay ra đợi bạn đi cùng.


 
x6 asked: Tôi nhận thấy người VN có máu chia rẻ, sống chết mặc bây, ta lo thân ta. Không hiểu chị có nhận ra chuyện này không?

Lê Thị Công Nhân: Tôi cũng thấy rõ là người Việt nam có một nét tính cách tương đối rõ rệt là thiếu đoàn kết, hay chia rẽ và dễ bị chia rẽ. Lý giải điều này sẽ là câu chuyện dài và các nhà nghiên cứu văn hóa, lịch sử và tâm lý học chắc chắn sẽ có những nhận định là lý giải hay hơn và đúng hơn. Nét tính cách rất dở này theo tôi đã được nuôi dưỡng qua ngàn đời trong mọi lĩnh vực đời sống và trong đó không thể không quy kết trách nhiệm, ở một mức độ nào đó cho các thế hệ đã và đang nắm giữ quyền lực lãnh đạo và giáo dục dân chúng Việt nam, từ các triều đại phong kiến xa xưa cho đến hiện nay. Vì vậy, dân tộc Việt nam không phải là một dân tộc lớn, dễ bị lợi dụng và đã chia rẽ thì ngày càng chia rẽ, theo quán tính của chính mình cũng như do ý đồ của kẻ xấu.

Theo tôi, thử thách lớn nhất của người Việt nam đó là đồng lòng đánh đổ chế độ cộng sản mà chính cha ông chúng ta trước đây đã rước về. Đây sẽ là mốc vàng son trong lịch sử để người Việt nam vượt lên những bản tính tiêu cực cố hữu truyền đời của mình. Vì dù sao, theo thiển ý của tôi thì mọi cuộc tranh đấu trong quá khứ của người Việt đều nằm trong một hoàn cảnh chung của lịch sử nhân loại, ở mức độ nào đấy, là thời phong kiến, cho nên chắc chắn không khó khăn, đặc biệt và phi thường như cuộc chiến chống chế độ độc tài cộng sản hiện nay. Vì vậy nếu người Việt nam sớm thành công trong cuộc đấu tranh dân chủ của mình thì tôi tin chắc tính cách của người Việt nam sẽ thay đổi. Trong đó, điều quan trọng nhất sẽ thay đổi là: không còn sự song hành giữa tính cách tự ti mà lại vênh váo, mặc cảm nhưng lại kiêu căng, đua đòi nhưng lại bảo thủ, nhỏ bé nhưng lại ảo tưởng, trống rỗng nhưng lại phô trương, tự ái hơn là tự trọng, thích đạo đức giả hơn là đạo đức, thích bằng cấp hơn là tri thức ..v..v..

Tôi cũng hoàn toàn hiểu rằng, con người ai cũng có tính xấu (Như tôi đây, cũng có một rổ các kiểu tính xấu không kém ai ! ?), dân tộc nào cũng có nhược điểm nào đó trong tính cách. Nhưng những tính xấu của người Việt nam đã được lãnh đạo cộng sản nghiên cứu để tính xấu của người dân được nuôi dưỡng tốt tươi và phát huy tối đa. Vì mục đích giữ sự độc tài của mình, cộng sản đã thực hiện chính sách ngu dân (chiến thuật) để thực hiện mục tiêu mỵ dân (chiến lược). Vì càng ngu dốt thì càng mê muội, càng mê muội thì càng dễ bị cai trị. Mà muốn ai đó ngu dốt thì không gì hơn là hãy nịnh bợ người đó, nuôi dưỡng và ve vuốt tự ái và sỹ diện của kẻ đó. Cho nên như mọi người đều thấy và hàng ngày đang tiếp tục được tẩy não và nhồi sọ rằng: Việt nam là một dân tộc vĩ đại, một dân tộc anh hùng, Việt nam là đất nước của nhân phẩm con người, Việt nam 4 ngàn năm văn hiến, Việt nam là anh hùng của thế kỷ và lương tâm của thời đại, cả thế giới phải ngưỡng mộ và khâm phục Việt nam và người nước ngoài còn mong muốn được đến sống tại Việt nam, Hà nội là thủ đô anh hùng (nhưng “người ngay sợ kẻ gian” – Giáo sư Vũ Khiêu, nhà báo Hữu Thọ ..v..v.. toàn là người nổi tiếng phát biểu hùng hồn trên phương tiện truyền thông đại chúng ! ?) ..v..v.. vậy thì còn cần gì nữa ? Người Việt nam trong con mắt cộng sản đã ở đỉnh cao của nhân loại rồi còn muốn gì ? Muốn dân chủ à tao cho ăn đòn nghe chưa ? Còn từ phía người nghe thì ôi thôi, nghe mãi thành quen, quen rồi thành tin, tin rồi thành ảo tưởng, ảo tưởng mãi thành một cái gì đó quái đản trong tính cách. Người Việt nam giờ không thích nghe chuyện buồn, không chấp nhận bất kỳ sự phê bình nào vì thích mùi vị ngọt ngào của ảo tưởng, mà cộng sản lại là bậc thầy về hoang tưởng cùng cực và nắm rõ góc tối tâm lý này của con người, nên đêm ngày đào sâu khoét rộng cái lỗ đen thui này để hình thành nên tính cách người dân Việt nam hiện nay là vô cùng sỹ diện đến mức thành bi kịch. Do vậy, cộng sản ghét tôn giáo vì tôn giáo dạy con người đức tính khiêm nhường. Mà khi khiêm nhường thì anh sẽ biết lắng nghe, lắng nghe thì anh sẽ bớt phạm sai lầm, tình cảm cộng đồng gia tăng vì có sự giao lưu, nâng cao sự độc lập và tự tin vì có cái nhìn biện chứng mình đang đứng ở đâu trong mối tương giao với mọi người trong xã hội. Cho nên với tôi thì Ban tư tưởng và văn hóa trung ương, và Hội đồng lý luận nhà nước là một trại tâm thần phân liệt trá hình, là trường Đại học Đạo đức giả, là những kẻ tội đồ trong các tội đồ cộng sản. Vì không thể nói là họ không biết, nhưng họ đã tàn ác và lừa đảo ngay cả chính bản thân mình để đi theo cộng sản chỉ vì hèn hạ, thì họ còn coi tư tưởng và văn hóa của người khác ra gì.

Cộng sản đã dùng các thủ đoạn cực kỳ tàn độc để làm cho người dân Việt nam ngày càng xấu tính đi và do đó dể bề cai trị. Muốn tiến bộ thì phải biết lắng nghe, nhưng người Việt nam giờ quá quen và gần như chỉ có thể nghe lời khen, lời nịnh, lời tán đồng a dua mà thôi. Có thể thấy những vụ án thanh thiếu niên chém giết người chỉ vì ai đó đã có cái nhìn hoặc lời nói mà họ cho là “khác” họ, chứ trước đó không hề có mâu thuẫn hay bất kỳ điều gì tương tự. Tôi kinh hoàng rụng rời và cảm thấy lo lắng tột độ trước những vụ việc này, vì tôi thấy tâm hồn người Việt nam bây giờ quá hoang vu, tăm tối và hèn.

Tất nhiên, lại phải nhắc lại rằng đây là nhận định chung. Phải nhắc lại để lỡ cộng sản lại chơi cái trò (mà thực ra cũng chẳng còn trò nào khác) cắt xén, trích dẫn sai lệch rồi vu khống thì chết. Đức Cha Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt còn bị thế thì tôi “là cái đinh” (Công an rất thích sỉ vả tôi như thế ! Mà tôi thấy chửi nhau thế cũng hay. Tôi thường đối đáp là “Vâng, tôi cũng chỉ là 1 cái đinh. Các nhà khoa học đã chứng minh là toàn bộ lượng chất sắt trong cơ thể một người có thể làm được một cái đinh 3 phân.”)

x6 asked: Chị có cảm thấy thất vọng khi tranh đấu một cách đơn lẻ hay không?

Lê Thị Công Nhân: Thứ nhất, tôi không tranh đấu một đơn lẻ và vì thế tôi không thât vọng gì theo cái ví dụ của anh. Thứ hai, nói tôi không tranh đấu đơn lẻ là vì: đã, đang và hiện có ngày càng nhiều những tiếng nói phản kháng chân thực về hiện trạng đất nước. Tôi không thể nói thay người khác được.Tôi chỉ có thể góp phần cổ vũ, thúc đẩy người khác để họ tự lên tiếng mà thôi. Ai cũng có câu chuyện của riêng họ, và có quyền và cần phải tự nói lên câu chuyện của chính mình, bằng ngôn từ của mình, theo phong cách của mình và chịu trách nhiệm về lời nói của mình, làm được vậy là chúng ta đã thực hiện được quyền dân chủ của mình ở mức độ cơ bản và tối thiểu nhất.

Cụ thể vẫn là tiếp tục phạm tội quy định tại điều 88 “Tuyên truyền chống phá nhà nước độc tài cộng sản Việt nam” và thỉnh thoảng mon men sang tội quy định tại điều 79 “Hoạt động dân chủ nhằm lật đổ chính quyền độc tài cộng sản Việt nam”. Tội nào cũng hay cả ! Đều dễ phạm phải hết, sểnh ra mà tơ tưởng đến “tự nhiên cất lên lời chân thật” thì y như rằng không phạm tội này thì cũng phạm tội kia. Hoan hô pháp luật Việt nam, được làm ra để khiến cho ai cũng có thể bị đi tù !

Thật sự là đến giờ tôi vẫn chưa biết mình đi tù vì đã phạm tội lỗi xấu xa nào. Mục sư Phạm Hồng Quang cũng vậy. Có lần ông nói với tôi “Tôi đi tù từ năm 87 thế kỷ trước mà đến giờ vẫn chưa hiểu mình phạm tội gì mà bị đi tù. Nhà nước nói tôi phạm tội Phản cách mạng. Nhưng tôi đã bao giờ đi theo cách mạng đâu, mà chẳng thấy có cuộc cách mạng nào làm thay đổi và phát triển tốt đẹp đất nước này cả. Hãy chỉ cho tôi cuộc cách mạng nào? Ở đâu? Ai làm? Vì cái gì? Và kết quả ra sao? Thì tôi mới biết là tôi phản cách mạng nào và bằng cách nào chớ.”

x6 asked: Chị có cách nào để kêu gọi nhiều người ủng hộ cuộc tranh đấu của chị không?

Lê Thị Công Nhân: Thú thực là tôi không có nhiều cách để kêu gọi mọi người ủng hộ và theo mình trong cuộc đấu tranh này. Có một số cách thì cũng không có gì mới cả, Cha chú anh chị đi trước đều đã làm rồi. Có chăng mới là nhờ sự phát triển trí tuệ của nhân loại mà chúng ta được hưởng thành quả. Đó chính là sự phát triển vượt bậc tuyệt vời của truyền thông ngày càng nhanh, rộng (và tương đối rẻ nữa !) Chứ nếu không thì những người bình dân như tôi, vô sản từ cái tên vô sản đi, lấy đâu ra tiền mà duy trì cuộc chiến đấu, không khéo lại phải tổ chức buôn thuốc phiện và in bạc giả giống đảng cộng sản thì chết, ác giả ác báo. Với lại tôi cũng nhát gan lắm, bố bảo làm thế cũng chịu thôi, và cũng chưa yêu nước như cộng sản đến mức đi thành lập các tập đoàn kinh tài maphia gọi bằng cụ, để làm cách mạng cứu quốc và giải phóng dân tộc ! Chẳng có mục tiêu nào có thể ngụy biện cho phương pháp tàn ác, đê hèn và giả dối mà cộng sản đã làm với đất nước và dân tộc Việt nam.

Cụ thể hơn, trong hoàn cảnh “thời bình” hiện nay và chọn đường lối đấu tranh trực diện, công khai, bất bạo động, tôi tự lấy bản mình ra thực hành những nhân quyền cơ bản và tự nhiên của tôi. Tôi tự lấy tôi ra làm gương để mọi người có tình cơ biết đến thì soi vào đó, rồi tự xem lại mình. Chưa chắc là đã thấy hay, thấy lợi đâu, nhưng chắc chắn là thấy thú vị. Vì không ai có thể nói hộ ai được. Vậy, nếu tôi đã kể câu chuyện của mình thì các bạn hãy kể câu chuyện của các bạn đi, theo cách của các bạn, và rất có thể câu chuyện của các bạn còn hay hơn câu chuyện của tôi nhiều.

Khi đã có người đi trước thì có nghĩa là cơ may thành công của người đi sau càng lớn hơn. Tôi đang nói với các bạn về kinh nghiệm và sự may mắn trực tiếp bản thân tôi đấy.

______oOo______

nguồn: Vietland/X-Cafe

x7 asked: Xin Luật sư cho biết sự khác biệt giữa tội danh “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” và tội danh “Tuyên truyền chống nhà nước CNXHCN Việt Nam”.

Lê Thị Công Nhân: Trước khi nói về sự khác biệt giữa 2 “tội danh” này, thiết nghĩ cần phải nhắc lại quan điểm của tôi về 2 tội danh này cũng như các tội danh khác tương tự, gần gũi như vậy trong Bộ luật Hình sự hiện hành của Việt nam, đó là : các tội danh này thực sự là những ý tưởng độc đáo đến quái dị trong nền lập pháp của những đất nước dưới chế độ độc tài, đặc biệt là độc tài cộng sản.

Nhà nước độc tài cộng sản được xây dựng trên nền tảng kiêu căng khinh người đến mức thành tội ác. Chính quyền độc tài thậm chí còn không chấp nhận sự im lặng của người dân, mà còn dùng mọi trò đểu cáng ác ôn nhất để buộc người dân phải nói rằng họ đồng ý với chính quyền trong mọi sự. Điều này đã thành phương châm trong mọi sự tuyên truyền của đảng cộng sản Việt nam từ “ngày xửa ngày xưa đến bây giờ vẫn thế”. Người ta hay nói “im lặng là đồng ý” nhưng với cộng sản thì nếu bạn im lặng là bạn phản đối chúng. Do vậy, với tôi trên thế gian này không còn gì kiêu căng mù quáng đến mức ác ôn như cộng sản, ít ra thì phát xít cũng không thèm khát có được sự tán đồng đến mức rồ dại và thấp kém vô liêm sỉ như thế.

Do vậy, theo tôi 2 cái tội trứ danh 79 và 88 trong Bộ Luật Hình sự Việt nam hiện nay được xây dựng hoàn toàn trên nền tảng này. Hai tội danh 79 và 88 là kiệt tác của độc tài, do độc tài và vì độc tài.

Phân tích chi tiết về 2 tội này thì cả phe đỏ (địch-cộng sản) và phe xanh (ta-dân chủ) đều đã có nhiều rồi. Tôi chỉ xin nói thêm một cách nôm na nhất, là:

-Tội danh quy định tại điều 79 thường được tặng cho những người đấu tranh dân chủ mà có những hành vi đi sâu vào mặt tổ chức (danh từ) và những việc làm cụ thể để có thể kết nối và tổ chức (động từ) nhiều người lại với nhau để tiến tới những hoạt động chính trị mang tính cộng đồng, cụ thể như thành lập / tổ chức hoặc tham gia các tổ chức chính trị, các cuộc biểu tình ..v..v.. nói chung là có sự vận động cụ thể trong việc tập hợp người dân để tiến tới những hoạt động mang tính biểu dương lực lượng trong việc đấu tranh đòi dân chủ.

-Tội danh quy định tại điều 88 thường được chụp cho bất kỳ một thái độ phản kháng nào mà người phản kháng đã trót chia sẻ được với nhiều người. Tóm lại là nói ra cho người khác biết và tìm kiếm sự đồng ý, đồng cảm với thái độ và chính kiến của mình. Cho nên tội này thường được áp dụng rộng rãi, có thể nói là tràn lan nhất trong mọi chế độ cộng sản trong lịch sử thế giới, tùy nơi mà có tên gọi khác nhau vài từ vài chữ mà thôi.

Hai tội danh này có mối quan hệ mật thiết với nhau, cứ như là sinh đôi vậy. Sự lấn sân từ tội nọ sang tội kia của “bị cáo” có thể diễn ra bất kỳ lúc nào mà ngay chính họ cũng không biết. Không biết cũng đúng thôi, vì một người bình thường và lương thiện, một chính quyền lương thiện và bình thường thì sẽ không tài nào phát minh ra được một thứ tội lỗi như vậy, thì làm sao mà tránh được nếu anh vẫn muốn sống một cách tự nhiên và làm người ngay thẳng.

Trong tội quy định tại điều 79 hoàn toàn có những hành vi quy định tại điều 88 và ngược lại. Vì thành lập đảng phái, hội đoàn chính trị, kêu gọi biểu tình để làm gì nếu như không phải là vì bất đồng, muốn lên án và thay đổi nhà cầm quyền hiện tại, có vẻ rất bình thường đúng không ? Đương nhiên rồi, vì nó vốn dĩ là bình thường mà, và như vậy là bạn đã đi “tuyên truyền” rồi đó. Còn việc nói ra/lên thái độ và chính kiến của mình thì đương nhiên là phải có những nội dung cụ thể, và vì thế mà mọi hành vi của tội quy định tại điều 88 đều bao hàm mục đích là những hành vi quy định tại điều 79.

Tóm lại là tội nào cũng hay ! Và xin mời bạn hãy phạm bất kỳ tội nào trong 2 tội này, thì đều oanh liệt cả. Nên tận dụng cơ hội mình còn đương chức, đương quyền, còn trẻ tuổi có sức khỏe, có khả năng tiếp thu và thay đổi cao vì tấm lòng phóng khoáng cởi mở (cổ nhân có câu “Bạn sẽ có được sự bảo thủ và trì trệ dần theo năm tháng”), có sức trẻ và sự nhiệt huyết mà không một thời điểm nào trong cuộc đời bạn có thể có được, hãy làm một cái gì đó để ghi dấu quãng đời tươi đẹp này của bạn, rằng bạn đã không sống một cách ích kỷ và nhạt nhẽo. Hãy chứng minh bạn là người chủ đích thực của đất nước này. Những hoạt động đấu tranh dân chủ dưới chế độ độc tài cộng sản thật sự là rất giật gân và hấp dẫn như phim hành động 5 sao vậy, vì cộng sản nhỏ mọn vô cùng, đến mức ăn thua cả những điều hình thức vụn vặt nhất.

Án hình sự thật sự là vớ vẩn bên cạnh án chính trị. Đây là kinh nghiệm của cá nhân tôi khi bị giam với tù thường phạm từ ngày đầu đến ngày về trong tăng tù vừa rồi. Họ – tù thường phạm, hay tự gọi và bị gọi là án “cướp giết hiếp heroin tham ô tham nhũng” thường nói là “vì lòng tham, vì côn đồ” mà họ làm như vậy, chứ họ chả có quái gì là can đảm hay tí ti nào là giang hồ nghĩa hiệp theo kiểu người ta vẫn đồn đại về giới xã hội đen. Vì thế mà xã hội đen còn thua rất xa xã hội đỏ (cộng sản) về mọi điều lưu manh, côn đồ, tiểu nhân, vì cộng sản là bậc thầy trong khoản này rồi. Tù thường phạm kể rằng 100% các băng nhóm côn đồ bảo kê, ổ chứa mại dâm, đường dây lừa đảo, buôn ma túy … đều có người đứng sau là công an hoặc quan chức nhà nước, tùy mức độ to hay nhỏ mà là cấp cao hay thấp, và, điều hành trực tiếp hay ngậm miệng ăn tiền (bảo kê bằng sự im lặng).

Nhưng, buồn cười (vừa buồn vừa cười) nhất là họ, dân giang hồ tù thường phạm, vừa ghê tởm vừa căm ghét, căm thù, khinh bỉ cộng sản, nhưng họ vẫn cho rằng đảng thi vẫn cứ quang vinh và bác Hồ vẫn cứ vĩ đại vì “đất nước mình nó thế”. Nhiều khi nghĩ vẫn vơ, tôi có cảm giác, đầu óc của họ ghi nhận tất cả những tội ác xấu xa trên đời, nhưng họ không còn có khả năng phản biện và tranh đấu nữa, họ đã bị làm cho cứng đờ và tê liệt. Cộng sản đã thành công trong việc tẩy não nhồi sọ người dân đến mức làm cho người dân bây giờ cảm thấy mọi tội ác và việc làm bỉ ổi nhất của chính quyền cộng sản là điều bình thường và không thế mới là lạ.

Họ nhận thức như vậy và chấp nhận như vậy. Đây là sự khác biệt với những người can đảm lên tiếng đòi dân chủ để thay đổi hiện trạng này, vì họ cũng nhận thấy hiện tượng phổ biến đó trong xã hội, nhưng họ không chấp nhận và muốn thay đổi. Những người đấu tranh dân chủ vẫn còn có chút gì đó mềm mại trong thần kinh của mình, nên họ có thể tư duy và phản biện. Điều này khiến tôi nhớ đến câu nói nổi tiếng “Tôi tư duy là tôi tồn tại”. Vâng, tư duy chứ không phải chỉ là ghi nhận như một cái máy, xong rồi cất đi, thành ra vô dụng, hoặc là bàn chuyện chính trị ở quán chè chén, như tuyệt đại đa số nam nhi đại trượng phu Việt nam hiện nay vẫn đang làm, ai giàu hơn thì vào quán café đắt tiền mà tán phét với nhau về chính trị, nhất là lại tỏ ra thích thú vô cùng nếu chẳng may mình lại biết thêm về những trò thâm cung bí sử giật gân, đồi trụy nào đó của cán bộ lãnh đạo cấp cao.

Độc tài cộng sản vì quá kiêu căng, tuyệt đối tôn thờ bạo lực và sự dối trá trong mọi hoạt động của mình, nên với cộng sản chỉ có duy nhất một sự thật mà thôi, đó là sự thật làm đẹp mặt chúng. Còn sự thật “thật” là một cái gì đó mà theo tôi, thậm chí cộng sản còn chẳng có lấy nổi một khái niệm rõ ràng về nó. Tôi đồng ý và đồng cảm vô cùng về điều này khi đọc hồi ký Đêm giữa ban ngày của bác Vũ Thư Hiên.

Vì thế mới có 2 cái tội “hàng khủng” mà người dân cứ tơ tưởng đến dân chủ sểnh ra một phát là mắc phải ngay.

x7 asked: Luật sư nghĩ sao khi những nhà dân chủ, blogger… chỉ dùng ngòi bút để nói lên nhiều tệ nạn trong XH CNVN đều bị ghép tội “Tuyên truyền chống nhà nước CNXHCN Việt Nam”?

Lê Thị Công Nhân: Như tôi đã nói ở trên, vì trong đầu óc của tên độc tài, nhất là độc tài cộng sản, không chấp nhận bất kỳ một tiếng nói khác biệt nào. Thậm chí im lặng không a dua chúng còn bị chúng cho vào sổ đen chứ đừng nói là lên tiếng phản bác với chẳng phản biện. Vì vậy, sự lên tiếng của họ đến một lúc nào đó đủ mạnh và tác động đến nhiều người ở một mức độ nào đó mà chính quyền độc tài cho là nguy hiểm, thì đều rơi vào cái phạm vi (mà không có đường biên) của cái gọi là “Tội tuyên truyền chống phá ….”

Bỗng dưng tôi có ý tưởng góp ý với chính quyền Việt nam (CAM nửa tiếng sau khi đọc kiểu gì chả báo cáo cấp trên ngay, nên tôi cứ yên tâm là ý kiến của mình sẽ được ghi nhận một cách chu đáo và đầy đủ. Ghi nhận mà không thay đổi thì cũng để sẵn đó làm bằng chứng “không thể chối cãi” để tống tù tôi tăng 2), đặc biệt là với tuyệt đại đa số tín đồ cộng sản đang nằm vùng trong quốc hội, nên, đổi tên 2 tội danh này và các tội danh tương tự thành “ … chống nhà nước độc tài cộng sản Việt nam; … hoạt động nhằm lật đổ chính quyền độc tài cộng sản Việt nam …” nghe nó thẳng thắn đỡ rườm rà mỵ dân.

Ôi chao ! Sao mà tôi thích sự thẳng thắn đến thế ! Thích đến mức nếu một tín đồ cộng sản chuyên ăn hối lộ và nói dối thành thần một ngày đẹp trời bỗng dưng sám hối, trở nên ngay thẳng thú nhận tội lỗi của mình thì tôi, thậm chí, có thể ôm hôn họ đắm say ngây ngất !

Ôi chao ! Nhưng tôi cũng biết là họ sẽ chẳng bao giờ để tôi có cơ hội làm việc đó !

Tóm lại là, ngay khi tên độc tài tuyên bố hình vuông là hình tròn thì có ngay đám lâu la hùng hậu nhảy ra và gào lên rằng hình ô van là hình tam giác, bất kỳ ai khác nói khác đi sẽ bị coi là chống lại chúng.

Cộng sản tôn thờ bạo lực, xây dựng trên nền tảng bạo lực, duy trì cũng bằng lực và đến giờ cũng chẳng còn lại gì ngoài bạo lực. Vì vậy, chúng có thể và sẵn sàng nghĩ ra bất kỳ một tội lỗi nào để chụp lên người dân vì người đó đã có những việc làm và thái độ mà chúng không thích. Hai cái tội danh quái quỷ này cũng chỉ có vậy thôi!

x7 asked:  Để VN có công lý và nhân quyền, bộ luật hiện tại có cần phải thay đổi không? Nếu cần thì phải có những nỗ lực nào của 80 triệu người dân trong nước và người Việt hải ngoại?

Lê Thị Công Nhân:  Những điều luật này trong Bộ luật Hình sự cũng chỉ là một biểu hiện vật chất của tư tưởng cầm quyền của đảng cộng sản Việt nam mà thôi. Và khi nào Việt nam vẫn còn là một nhà nước độc tài cộng sản thì tôi e rằng những điều luật đó không thay đổi hoặc bị xóa bỏ. Và tất nhiên công cuộc đấu tranh của bất kỳ cá nhân / tổ chức nào để chống lại những điều luật đó, cũng đều là từng bước, từng viên gạch đấu tranh giành lấy và xây dựng dân chủ tại Việt nam.

Còn cụ thể là làm gì ư ? Câu trả lời thật đơn giản. Hãy làm những gì bạn có thể. Mà bạn có thể làm nhiều lắm đấy, hơn cả những gì bạn nghĩ, vì khả năng của con người là một điều tiềm ẩn.

Nhưng có 2 vấn đề tôi xin chia sẻ:
– Chính trị công dân chính là những gì mà một người có thể làm một cách tự nhiên nhất, tối thiểu nhất liên quan đến chính trị và mọi vấn đề liên quan đến hiện trạng xã hội. Đây là vừa là quyền vừa là nghĩa vụ, vì xã hội, cộng đồng, hay dân tộc, quốc gia cũng là sự liên kết, gộp thành cả về mặt cơ học giản đơn cho đến các mối quan hệ với nhau để cùng sinh sống của từ 3 người trở lên. Vậy là chính trị công dân hiểu cách đơn giản là gì ? Xin thưa, chính là đừng thờ ơ với các vấn xã hội, có tính công ích và cộng đồng, tức liên quan đến cái chung, trong đó có mình, nhưng có thể có dáng vẻ như là không liên quan đến mình một cách trực tiếp, ngay tức khắc trong đời sống hàng ngày.

Thú thật, khi viết những dòng này tôi không dám chắc là người dân Việt nam hiện nay hiểu đúng về từ vựng “công ích, cộng đồng, cái chung ..v..v..” . Có khi họ còn chửi tôi “Con này ngu cực ! Lo cho thân mình thì không lo, đi lo cái công cái ciếc, vớ va vớ vẩn. Cứ kiếm nhiều tiền vào là có tất.”.

Buồn vô bờ bến !

Ví dụ như: môi trường ô nhiễm mà không quan chức nào chuyên trách bị cách chức, luật giao thông mù mờ tạo nên sự tùy tiện cho công an còn người dân bị rơi vào khả năng bị bắt bớ rất cao, họp chợ bừa bãi, thực phẩm bẩn độc hại, cột điện dây điện nguy hiểm chết người, hố ga ổ voi gà các kiểu trên đường có thể gây tai nạn chết người, mất điện, cấp thoát nước đều kém, học thêm dạy thêm vô tội vạ chỉ thấy học sinh mệt chứ không thấy học sinh giỏi ..v..v.. Bạn hãy lên tiếng đi, đó là chính trị công dân đấy.

Quyền đơn giản nhất, tự nhiên nhất và phổ biến tuyệt đối ai cũng có đối với mỗi người dân là đòi thay đổi chính quyền, mà thực ra là những con người cụ thể đang có quyền, do được nhân dân trao quyền (ở Việt nam hiện nay, chính quyền cầm quyền bằng bầu cử giả dối để mị dân và bạo lực để khư khư giữ quyền lực chính trị của mình), trả tiền lương (từ ngân sách nhà nước do dân đóng thuế mà có). Do vậy, dù bạn là ai, bất kể điều kiện nhân thân ra sao, ngay cả khi bạn là tù nhân, bạn đều có quyền lên tiếng đòi cách chức và thay thế bất kỳ quan chức nào mà bạn không hài lòng. Bạn có quyền này một cách tự nhiên đến mức thậm chí chỉ vì bạn không thích hắn nữa, chứ còn chưa nói đến là tên quan chức đó lại là một kẻ dốt nát, ngu ngốc và phạm tội. Vì thiên hạ thiếu gì người tài giỏi và hợp với bạn để bạn tin yêu và lựa chọn họ.

Còn việc bạn đòi hỏi có thành công hay không là chuyện khác, vì có rất nhiều người trong xã hội, và họ cũng có quyền chính trị công dân như bạn vậy. Do vậy bạn lại có một quyền khác cũng rất chi là đương nhiên đó là kêu gọi tập hợp những người có cùng suy nghĩ mong muốn như bạn để tạo nên một áp lực nào đó với xã hội, nhằm đạt nguyện vọng của mình. Và, những việc làm đó: thể hiện mong muốn suy nghĩ của bản thân, chia sẻ thông tin, tìm kiếm người ủng hộ ..v..v.. là điều hoàn toàn bình thường và hợp pháp, trừ khi bạn làm việc này một cách bạo lực, lừa dối nhằm mục đích cưỡng bức người khác theo ý mình.

Ở Việt nam hiện nay, chính quyền dùng bạo lực và lừa dối cưỡng bức người dân theo ý mình, dân bị mãi như vậy 60 chục năm nay riết rồi cũng thấy quen và chấp nhận, thế là cuối cùng tưởng rằng như vậy là bình thường, nhưng thực ra rất quái đản. Những người dân chủ thì thấy rằng người dân (trong đó có bản thân mình) có những quyền như trên là tự nhiên, và hiểu rõ chế độ độc quyền này là quái thai dị dạng giữa các hình thái nhà nước trong lịch sử phát triển văn minh của loài người, nên liều mình lên tiếng đòi hỏi, và thậm chí thực hành luôn những quyền tự nhiên bé bỏng đó và thấy đó là bình thường. Chính quyền độc tài trong lòng cũng thấy vậy, nhưng để giữ sự độc tài cai trị của mình, chúng vu vạ lên rằng đó là những hành động chống lại xã hội và nhân dân để lập lờ đánh lận con đen, chứ không dám nói là chúng tôi, những người đòi dân chủ, chống lại sự độc tài cai trị của đảng cộng sản Việt nam. E rằng khi ấy, cộng sản lấp mô tơ vào … cũng không chạy kịp sự trừng phạt của người dân.

Nếu cộng sản đã làm việc gì đó tốt cho đất nước này thì chắc chắn việc đó sẽ được ghi nhận vì đó là sự thật khách quan, nhưng, ngay cả khi đó thì cũng không có nghĩa cộng sản có quyền lãnh đạo đất nước này đến “muôn năm” và bắt người dân Việt nam hết đời này đến đời khác phải nhớ ơn những tên cộng sản, và lại càng không thể chuyển sự hàm ơn đó sang các đời con ông cháu cha của chúng và buộc người dân Việt nam phải tiếp tục hàm ơn chúng đến không biết bao giờ.

Thử nghĩ mà xem, có ai ác và ngu như cộng sản không, làm cho người ta căm ghét, chán ngán đến tận cổ mà vẫn ảo tưởng là mình hay lắm, mình mạnh lắm, phải chừa cho mình một đường rút chứ. Cộng sản nên nhớ đến một câu của cổ nhân là làm cái gì gì đó ở 8 phương thì phải chừa 1 phương lấy chồng. Ngại lắm, chả nói nguyên văn ra đâu ! (?)

– Chính trị đảng phái/ chuyên ghiệp: khái niệm này có vẻ dễ hiểu hơn vì nó dễ được nhận biết cách rõ ràng hơn. Ai có khả năng và sở thích muốn làm chính trị chuyên nghiệp thì hãy bắt đầu từ bây giờ thực hành tập dượt đi thôi, đến vài năm nữa, hoặc chục năm nữa Việt nam có dân chủ thì chúng ta tham gia chính trường là vừa đó.

Chắc chắn có người đọc những dòng này và nghĩ rằng “Sao con bé ngây thơ quá thể !”. Không đâu tôi chả ngây thơ chút nào trong những chuyện này, thiếu hiểu biết thì còn nghe được, vì tri thức là vô hạn. Nói không ngây thơ là vì theo tôi, chúng ta đã có quá nhiều những âm mưu, những trì trệ và cả những ước mơ nữa, vậy hãy làm một cái gì đó để thực hiện điều mình nghĩ trong đầu đi. Cách đây 10 năm, năm 2000 tôi thấy nhiều người nói “đừng tham gia các đảng phái, đừng tổ chức gì hết, chỉ lên tiếng đấu tranh độc lập cá nhân thôi, bọn nó (chính quyền cộng sản) thấy tổ chức, liên minh liên kết, đảng phái là bắt ngay”, cách đây 5 năm họ vẫn nói như vậy, và đến giờ, 10 năm sau tức 1 thập kỷ đã trôi qua, vẫn còn rất nhiều người nghĩ như thế. Thế thì bao giờ chúng ta sẽ bắt đầu để còn tập sự nữa chứ. Bỗng dưng chúng ta lớn mạnh và chuyên nghiệp sao, đó mới là suy nghĩ ngây thơ !

Như có lần tôi đã trả lời phỏng vấn đài Chân trời mới về việc giáo sư Phạm Minh Hoàng bị bắt, và 3 người khác nữa, phóng viên hỏi tôi nghĩ gì khi đảng Việt Tân tuyên bố những người này là thành viên của họ, và liệu điều này sẽ ảnh hưởng thế nào đến việc quy chụp tội lỗi và bản án mà độc tài cộng sản sẽ dành cho họ. Tôi đã trả lời và bây giờ vẫn không thay đổi lời mình đã nói, đại ý rằng (quý vị có thể tìm nghe lại bài phỏng vấn này): Tôi ủng hộ việc thành lập và tham gia các đảng phái chính trị, nếu bây giờ chúng ta không làm những việc này thì bao giờ sẽ làm đây, việc tuyên bố những người vừa bị bắt là thành viên của một đảng dân chủ đối lập với đảng cộng sản vừa có cái hay vừa có cái dở cũng không khác gì phủ nhận rằng họ không theo đảng phái nào vì khi công khai như vậy sẽ càng làm nổi rõ lên sự sai trái, vô lý và đàn áp dã man của độc tài cộng sản đảng với phong trào đấu tran dân chủ. Vì, rõ ràng là việc trong một xã hội, một quốc gia mà có nhiều đảng phái chính trị là một điều rất tự nhiên bình thường đối với loài người văn minh, do vậy tôi ủng hộ việc công khai tuyên bố này ..v..v..

Bạn nghĩ mà xem và thử mà coi, bạn sẽ thích ngay mà ! Vì những việc mà chúng tôi đang làm thực sự không có gì mới mẻ hay quá thông minh cả, chỉ là cố gắng hết sức để bình thường hóa nền chính trị của một quốc gia mà thôi. Hãy nghĩ đến toàn cầu, đến nhân loại, nghe thì tưởng lớn lao xa xôi vĩ đại tận đẩu tận đâu. Xin thưa gần lắm các bạn ơi ! Ra khỏi Việt nam là chúng ta đến với thế giới toàn cầu rồi, thậm chí ngồi nhà chúng ta cũng có thể hòa mình cùng thế giới qua các phương tiện truyền thông. Và không thể chối cãi hay ngụy biện bằng bất kỳ cách nào rằng, tuyệt đại đa số nhân loại đang sống trong nền chính trị dân chủ, chỉ Việt nam và 3 nước khác là Bắc hàn, Cuba, Trung cộng Mao it là chịu sự cai trị của độc tài cộng sản, và bị coi là những nước nghèo, chậm tiến (nhục nhất là cái chậm tiến này !) và hung hăng, thậm chí còn bị coi là những mối đe dọa đến hòa bình thế giới và có những âm mưu bá chủ xâm lược kiểu mới một cách trắng trợn.

Tôi nhấn mạnh và nhắc đi nhắc lại cái cách gọi Trung Quốc như vậy nhằm thể hiện sự phân biệt sự phản đối kịch liệt chính quyền độc tài cộng sản Trung Quốc với người dân Trung Quốc khát khao tự do dân chủ nhân quyền và đang đấu tranh kiên cường bất khuất vì lý tưởng này Cuộc đấu tranh của họ đã đạt được những thành tựu đến mức được thế giới ghi nhận bằng giải thưởng Nobel Hòa bình vô cùng danh giá và cả đắt giá nữa, đã được trao cho nhà đấu tranh dân chủ kiệt xuất Lưu Hiểu Ba vào năm nay ! Tôi đã lặng cả người đi vì hạnh phúc khi nghe tin này, vì theo tôi, nói gì thì nói nền chính trị nói riêng cũng như tình trạng nói chung của 2 đất nước “anh em” chúng ta Việt nam và Trung Quốc có sự gắn bó mang tính định mệnh và xuyên suốt toàn bộ lịch sử.

Nói điều này thì hơi lạc đề một tí (nhưng tính tôi vẫn vậy mà !), là, đôi khi tôi cứ nghĩ là tại sao chẳng thấy có mấy quan chức, đại gia nhà giàu nước Việt nam ta cho con cái đi du học, rồi thì định cư mua nhà mua cửa, mua cổ phiểu, mua luôn cả tự do dân chủ nhân quyền bên trời Bắc hàn, Cuba hay Trung Quốc dấu yêu nhỉ ? Mà cứ lũ lượt kéo nhau đi Anh, đi Mỹ, đi Pháp, đi Úc, đi Thụy Sỹ … để học tập, định cư, xây dựng cơ đồ sự nghiệp, để thở bầu không khí tự do và cả tìm kiếm tình yêu nữa chứ … Sao không học tập cách điều hành quản lý đất nước của họ để dần dần làm cho đất nước chúng ta cũng trở thành như thế, có phải là hay hơn không, tiết kiệm hơn không và giữ được cả lòng tự trọng và tự tôn của con người và đất nước Việt nam nữa.

Lại buôn thêm chuyện này tí nữa ! Có lẽ mọi người nghĩ rằng tôi làm những việc này thuần túy là vì tương lai tự do cho mình và con cháu mình. Nhưng thực ra là không chỉ như vậy, mà còn vì mẹ tôi nữa. Tôi hay nghĩ, đã chắc gì từ giờ cho đến cuối đời mẹ có được 1 ngày hít thở bầu không khí tự do trên đất nước Việt nam này, dù trước đây thì có rồi, dưới chế độ Việt nam Cộng hòa ở miền Nam Việt nam, nhưng đó đã là dĩ vãng xa xôi. Có nhiều cách báo hiếu, và tôi đã chọn cách đấu tranh dân chủ này. Và tôi nói “dần dần” là cũng vì ý này, vì ít ra thì nếu mẹ tôi qua đời trước khi đất nước có dân chủ, thì mẹ tôi cũng sẽ không quá đau buồn mà ra đi vì biết rằng con cháu bà sẽ sớm có được tự do và công cuộc đó đang được thực hiện bởi những con người cụ thể, và trên con đường gian khó đó có một viên gạch nho nhỏ khắc tên LTCN, con bà.

Biết là khổ thế đấy ! Chứ nếu cứ chỉ chăm chăm con cháu mình phải học hành tử tế, công ăn việc làm tử tế, gia đình chồng con đàng hoàng, thì chắc chắn 99% là con cái của những ông bố bà mẹ như vậy cũng sẽ chỉ biết nghĩ đến vậy mà thôi. Bởi vì, kẻ cướp cũng nghĩ như vậy, và nếu ta chỉ đối xử tử tế với người tử tế với mình, chỉ quan tâm đến những gì thiết thân hạn hẹp liên quan đến mình, thì còn gì để nói với nhau nữa đây ? !

Tôi mạn phép có lời khuyên và cũng là lời mong mỏi tha thiết gửi đến độc giả là những bậc làm cha mẹ, sắp làm cha mẹ rằng, vì tương lai con em chúng ta, mọi người hãy quan tâm đến chính trị, hãy dạy bảo con em mình quan tâm đến chính trị. Vì quan tâm và tham gia vào chính trị là nghĩa vụ của mỗi công dân. Và tôi hoàn toàn tin chắc rằng, người trẻ nào được giáo dục và sớm tham gia vào các hoạt động chính trị của đất nước sẽ là một công dân tốt, một người bản lĩnh và đáng kính trọng.

Và xin nhắc lại 1 nguyên tắc vàng của giáo dục là “Mình phải làm gương”, nếu không thì chỉ tổ phản tác dụng. Vì cổ nhân đã nói “Tội ác + dối trá = tội ác gấp đôi”.

Mà gương thì có gương xấu và gương tốt, gương đục và gương trong, bạn muốn làm tấm gương nào, tùy bạn!

http://www.x-cafevn.org/node/1116

______oOo______

10/05/2010

Hãy cùng nhau vận động để cho L/s Lê Thị Công Nhân có được một cuộc thăm viếng chính thức đồng bào tỵ nạn tại Hải Ngoại!

-Kính gởi tất cả các Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn trên toàn thế giới.

-Kính gởi quí đoàn thể, báo chí của người Việt Quốc Gia tại hải ngoại.

-Mến gởi các bạn trẻ người Mỹ, Úc, Canada, Pháp, Đức…, gốc Việt.

Nhận thấy rằng LS Lê Thị Công Nhân là một trí thức trẻ, có khả năng lãnh đạo, hết lòng dấn thân vì dân vì nước, là ngọn đuốc sáng chói trong phong trào dân chủ hóa ở Việt Nam hiện nay.

Cho nên để thúc đẩy phong trào dân chủ ở VN lan nhanh, chúng ta hãy cùng nhau vận động để cho luật sư Lê Thị Công Nhân có được một cuộc thăm viếng chính thức đồng bào tỵ nạn tại hải ngoại trong một hay hai tháng gì đó.

Điều này sẽ giúp cho tất cả mọi tiếng nói ở hải ngoại cũng như trong quốc nội được thống nhất hơn. Nó sẽ, không nhiều thì ít, giúp hình thành một lực lượng lãnh đạo phong trào dân chủ hóa cho Việt Nam đối lập với nhà cầm quyền CS hiện hành.

Cuộc viếng thăm của luật sư Lê Thị Công Nhân có thể bắt đầu từ Úc châu, bắc Mỹ Châu, rồi sang Âu châu. Và nhân đó, chúng ta sẽ chánh thức cùng đề cử (bầu) cho luật sư (và các nhà tranh đấu khác tại Việt Nam) những gì cô và các nhà dân chủ trong nước có thể làm được. Nói một cách khác, CĐ NVTN trên toàn thế giới -qua cuộc thăm viếng của L/s Lê Thị Công Nhân- chánh thức công nhận cô là người lãnh đạo, người đại diện cho toàn dân Việt Nam trong và ngoài nước, đặt mọi yêu cầu với nhà cầm quyền CSVN, và cũng là tiếng nói đại diện cho toàn dân Việt khi tiếp xúc với các đại diện của các quốc gia trên thế giới.

Điều này sẽ đặt nền móng cho việc hình thành một (tạm gọi) “chánh phủ” đối lập với ĐCSVN và nhà cầm quyền VN. Có như vậy các cường quốc Âu Mỹ, nhất là Mỹ, dễ “làm việc” với CS VN hơn.

Đây chỉ là một sự gợi ý. Mong rằng mọi người suy nghĩ và thêm chi tiết. Tuổi trẻ con người rồi cũng qua mau. Theo thời gian thì rồi ai cũng sẽ phải trải qua giai đoạn “lực bất tòng tâm”. Việt cộng đang giam lỏng vị anh thư của chúng ta theo kiểu quân phiệt Burma giam Aung Sang Suu Kyi. “Nhân tài như lá mùa thu!”, mong rằng chúng ta không nên bỏ lở cơ hội này!

-Người Việt Quốc Gia Muôn Năm.

-Cờ Vàng Muôn Năm.

-Việt Nam Cộng Hòa Muôn Năm.

Kính,

hoangkybactien

*

_________ oOo _________

  Ls Nguyễn Văn Đài (b.1969 – present)

Nguyễn Văn Đài sinh năm 1969 tại xã Giã Trạch, huyện Châu Giang, tỉnh Hưng Yên, trong một gia đình công chức. Sau khi tốt nghiệp phổ thông trung học, ông từng làm việc tại Cộng hòa Dân chủ Đức trong một thời gian.

Sau khi bức tường Berlin sụp đổ, ông trở về Việt Nam và theo học Đại học Luật. Năm 1995, tốt nghiệp đại học, ông làm việc cho một số văn phòng luật sư. Tuy nhiên, khởi đầu ông không là thành viên của Đoàn Luật sư Hà Nội. Đến năm 1999, ông xin làm thành viên đoàn luật sư tỉnh Vĩnh Phúc, năm 2002 thì chuyển về Đoàn Luật sư Hà Nội.

Năm 1997, ông tự ứng cử đại biểu cho Quốc hội Việt Nam khóa XI nhưng không trúng cử. Ông thành lập và làm giám đốc Công ty TNHH Dịch thuật và Tư vấn Việt Luật; đồng thời là Trưởng Văn phòng Luật sư Thiên Ân, có trụ sở tại số 10 Đoàn Trần Nghiệp, Hà Nội.

Từ năm 1999, Luật sư Nguyễn Văn Đài đã tích cực tham gia các hoạt động bảo vệ tự do tôn giáo tại Việt Nam. Ông là luật sư bào chữa trong vụ xử Mục sư Nguyễn Hồng Quang và nhà truyền đạo Phạm Ngọc Thạch năm 2004. Ông cũng là thành viên của Hiệp hội Luật sư Cơ đốc Quốc tế, Hội Luật sư Cơ đốc Châu Á.

Tháng 4 năm 2004, ông cùng với 11 luật sư thành lập nhóm “Luật sư Vì Công lí”, nhưng sau đó 11 luật sư này đều rút tên vì sợ bị thu giấy phép hành nghề.

Luật sư Nguyễn Văn Đài đã viết một số bài nghiên cứu luật học về các quyền tự do chính trị ở Việt Nam. Trong một bài viết năm 2006, ông khẳng định rằng tuy Điều 4 của Hiến pháp 1992 của nhà nước Công hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam thừa nhận sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam nhưng nó không ngăn cấm công dân Việt Nam thành lập các chính đảng mới. Ông lấy dẫn chứng là sự tồn tại của Đảng Dân chủ Việt NamĐảng Xã hội Việt Nam cho đến năm 1988 đã không vi phạm điều đó (đã ghi trong bản Hiến pháp 1980).

Vì thế, ông cho rằng tuy chưa có hướng dẫn cụ thể, các công dân Việt Nam đều có quyền tuyên bố thành lập đảng chính trị mà không cần phải xin phép nhà nước. Tuy không trực tiếp tham gia, Luật sư Nguyễn Văn Đài sẵn sàng tư vấn về mặt pháp lí cho các đảng phái mới thành lập.

Luật sư Nguyễn Văn Đài đã góp phần đáng kể cho sự ra đời của Khối 8406 và Tuyên ngôn Tự do Dân chủ 2006. Ban đầu nhóm chỉ có 118 thành viên là người Việt trong nước. Đến ngày 22 tháng 8 năm 2006, số thành viên công khai đã lên đến 1951 thành viên là người Việt trong nước. Ngoài ra, nhóm cũng đã có 3881 thành viên công khai là người Việt đang sinh sống ở nước ngoài. Cùng với 139 chính khách quốc tế bao gồm đại diện các tổ chức, 50 nhân sĩ Hiến chương 77 Tiệp Khắc và 50 dân biểu, nghị sĩ Hoa Kỳ.

Ngoài ra, Luật sư Nguyễn Văn Đài cũng đã hỗ trợ cho sự ra đời của các tổ chức công nhân và bảo vệ nhân quyền như “Công đoàn Độc lập”, “Ủy ban Nhân quyền Việt Nam”, “Liên minh dân chủ nhân quyền Việt Nam”. Trước khi bị bắt, ông làm biên tập viên cho báo Tự do dân chủ và cộng tác viên của báo Tự do ngôn luận. Ông đã được nhận giải thưởng nhân quyền Hellman-Hemmet của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền

__________ oOo __________

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s